Chương 145: 145
Mèo con trong ngực anh lộn xộn, cái đầu nhỏ không ngừng lắc lư, loạng choạng, một khối nhỏ, thân thể mềm mại, ngay cả lông cũng rất mềm.
Lục Hoặc đưa nó ra xa một chút.
Anh không quen gần gũi với mèo như vậy, đặc biệt là bây giờ có thể ôm mèo, không ném nó đi thì là lần đầu tiên.
Bị bắt phải rời khỏi vòng tay Lục Hoặc, Kiều Tịch khó hiểu gọi anh, chỉ có tiếng meo nhẹ nhàng.
Trên người Lục Hoặc quá thơm, cô thật tham ăn, vừa rồi rõ ràng được Lục Hoặc đút sữa dê, cô còn muốn ăn nữa.
Đặc biệt là trong đầu không ngừng nghĩ tới cá khô giòn, cá kho, cá hấp…….. Nhưng mà, cô muốn cắn cá vàng nhỏ hơn.
Lục Hoặc cúi đầu nhìn cô, bắt gặp ánh mắt xinh đẹp lại mơ màng của cô, dáng vẻ nhỏ bé của nó, anh cuối cùng cũng hiểu vì sao lại có người thích mèo, quả thật là có chút đáng yêu.
“Em đã ăn no rồi thì nên rời đi.” Lục Hoặc đi tới cửa, mở cửa, chuẩn bị cho mèo con rời đi.
Kiều Tịch căn bản không muốn rời đi, cô chỉ muốn ở bên cạnh Lục Hoặc, nghe thấy Lục Hoặc muốn cô đi, cô nhanh vươn móng ra ôm tay anh, còn lắc đầu.
Lục Hoặc hơi sửng sốt, con mèo này giống như có thể nghe hiểu anh nói? “Em không muốn rời đi?”
Kiều Tịch gật đầu.
“Em muốn ở lại đây?” Lục Hoặc lại hỏi.
Cái đầu nhỏ của Kiều Tịch lại gật gật.
Lúc này, Lục Hoặc chắc chắn con mèo trắng trên tay có thể nghe hiểu anh nói.
Đối với con mèo có linh tính như vậy, có thể nghe hiểu người nói, anh rất kinh ngạc nhưng không đến mức khϊếp sợ.
Anh nói với mèo con, “Tôi không thích mèo, cũng sẽ không nuôi mèo, nhưng tôi sẽ để người chăm sóc em, chờ vết thương của em tốt, sẽ tìm người nhận nuôi em.” Nó không cần lo vấn đề bị vứt bỏ.
Kiều Tịch nghe thấy Lục Hoặc sẽ tìm người nhận nuôi cô, cô lập tức lắc đầu, “Lục Hoặc, em chỉ đi theo anh.”
Mèo con không ngừng kêu, Lục Hoặc không nghe hiểu cô nói, nhìn cô lắc đầu liên tục.” Lục Hoặc thấp giọng nói, anh mở cửa, chuẩn bị ra ngoài tìm người.
Hai móng vuốt Kiều Tịch gắt gao ôm chặt ngón tay anh, đôi mắt màu lam ngọc bích xanh đẹp nhìn anh, không đến mấy giây sau, nước mắt liền lăn dài.
Như thể chịu ủy khuất, vô cùng đáng thương.
Lục Hoặc: …………
Lần đầu tiên anh gặp một con mèo có thể khóc như vậy, nước mắt rơi còn nhanh hơn bất kỳ ai.
Hơn nữa, mèo con còn giống như người, khóc lóc thảm thiết, đúng là mèo con hay khóc.
Kiều Tịch thấy hai mắt Lục Hoặc đen nhánh thờ ơ, cô biết, Lục Hoặc bây giờ chán ghét mèo nên sẽ không dung túng cho cô.
Cô buông móng vuốt ôm Lục Hoặc ra, hai mắt rưng rưng, đau lòng muốn chết.
Khóe miệng Lục Hoặc méo xệch, mèo con này mới được mấy tháng tuổi, cũng không biết sao lại diễn nhiều như vậy.
Bình luận