Chương 144: 144
Kiều Tịch lo lắng Lục Hoặc không nhìn ra ý đồ của cô, cô muốn tăng thêm sức lực ôm tay anh, nhưng cơ thể này quá nhỏ yếu, vừa rồi nhảy lên người Lục Hoặc, cô đã dùng hết sức lực rồi.
Giờ phút này, cô chỉ có thể nằm trên tay Lục Hoặc.
“Thiếu gia, thật xin lỗi.” Người giúp việc giật mình khi thấy con mèo lao về phía thiếu gia, còn được thiếu gia tiếp được.
Chị giúp việc biết thiếu gia ghét mèo nhất, trong phòng không được có một sợi lông mèo nào, đừng nói tới con mèo này còn nhảy lên người thiếu gia, hậu quả nghiêm trọng cô ấy không thể gánh được.
Cô ấy bước nhanh tới, sắc mặt tái nhợt: “Thiếu gia, cậu có bị thương không? Tôi sẽ ném con mèo hoang này ra ngoài ngay.”
Nói xong, cô ấy vươn tay về phía Kiều Tịch, muốn kéo cô ra khỏi tay Lục Hoặc.
Kiều Tịch dịch mình, muốn tránh né tay đối phương, “Lục Hoặc, Lục Hoặc………..”
Nhưng mà, âm thanh cô phát ra chỉ là tiếng mèo kêu yếu ớt.
Kiều Tịch rất sốt ruột, cô đặt đầu lên tay Lục Hoặc, cọ cọ, trông có vẻ cực kỳ đáng thương, “Lục Hoặc, đừng vứt bỏ em!”
Con mèo trên người mềm mại, cọ vào lòng bàn tay Lục Hoặc, có hơi ngứa, lông mày anh hơi cau lại.
Thấy vậy, người giúp việc sợ hãi, không quan tâm con mèo có bị thương hay không mà trực tiếp tóm lấy.
“A.” Kiều Tịch hét lên, tay người giúp việc túm vào chân bị thương của cô, đau đến rớm nước mắt.
Lúc sắp bị người giúp việc bắt được, Kiều Tịch hoảng loạn, mở miệng cắn đầu ngón tay Lục Hoặc.
Con mèo nhỏ làm gì có sức chứ? Đặc biệt là khi Kiều Tịch còn đang bị thương, cơ thể suy yếu, thay vì nói là cắn ngón tay Lục Hoặc còn không bằng là nói ngậm ngón tay Lục Hoặc.
Đầu ngón tay chạm vào cảm giác ấm áp và mềm mại, lông mày Lục Hoặc càng nhăn lại.
“Thiếu gia!” Chị giúp việc thấy con mèo cắn tay Lục Hoặc, động tác dừng lại, cũng không dám kéo mạnh, sợ con mèo lại cắn ngón tay Lục Hoặc.
Cô ấy nhanh tay vỗ đầu con mèo, muốn nó buông tay Lục Hoặc ra.
Cơ thể Kiều Tịch bây giờ yếu ớt, không chịu nổi một đòn nặng như vậy của người giúp việc, cô đau đớn hét lên rồi buông ra, thân thể nhỏ bé gần như co quắp lại.
Toàn thân Kiều Tịch đau đớn, đầu óc choáng váng, cô bị người giúp việc nhấc lên không trung một cách đáng thương, nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống.
Chị giúp việc sẽ không quan tâm tới một con mèo có khóc hay không, cô ấy vội hỏi Lục Hoặc, “Thiếu gia, tay cậu có sao không?”
Nếu như Lục Hoặc bị mèo cắn, cần phải tới bệnh viện tiêm vacxin phòng bệnh dại, cô ấy không thể gánh vác được hậu quả.
Vẻ mặt Lục Hoặc ảm đạm, “Không sao.”
Người giúp việc thở phào nhẹ nhõm, “Vậy tôi sẽ ném con mèo ra ngoài ngay, sẽ không có lần thứ hai.”
Bình luận