Chương 143: 143
Sau khi đính hôn, Kiều Tịch cảm thấy cuộc sống của bản thân không có gì thay đổi, điều duy nhất thay đổi là Lục Hoặc sẽ đón cô tan học mỗi ngày và đến nhà cô ăn tối.
Mà sự thay đổi lớn hơn nữa là những suy nghĩ xấu xa trước đây Lục Hoặc che giấu có thể quang minh chính đại phơi bày trước mặt Kiều Tịch.
Vừa mới bắt đầu hai người còn ngây thơ mờ mịt, Lục Hoặc chỉ biết dùng sức. Mà bây giờ, Kiều Tịch không biết có phải anh thông minh hay không, dù học tập cái gì cũng nhanh cho nên ở năng lực học tập ở phương diện này cũng mạnh.
Trước đây Kiều Tịch có thể tùy ý giở trò với Lục Hoặc, trêu chọc, thích nhìn dáng vẻ bất lực mà không thể làm gì của anh.
Nhưng hiện tại, cô đã thu liễm rất nhiều, cũng không dám trêu chọc Lục Hoặc, nếu không người bị bắt nạt cuối cùng là cô.
Hôm nay, Kiều Tịch nhận được tin nhắn từ người phụ trách của cô nhi viện, đối phương nói với cô, cậu bé mà cô giúp đỡ đã lắp chân giả thành công, gần đây đang tập đi.
Người phụ trách cũng gửi ảnh cậu bé tập đi, còn có hình ảnh cười đùa với những bạn nhỏ khác.
Kiều Tịch thấy năng lượng xanh trên mu bàn tay cậu bé trong ảnh đã là 100%.
Cô không khỏi vui mừng.
Kiều Tịch hy vọng, cậu bé trong tương lai có thể giống như tên mình, vô ưu vô lo.
Lục Hoặc từ bên ngoài trở về, anh đi vào trong sân, nhìn thấy cô gái đang ngồi dưới gốc cây, cô đang ngồi trước giá vẽ, trên tay cầm điện thoại, ánh mắt tràn đầy vui mừng.
Anh bước tới, thân hình cao lớn chắn ánh nắng mặt trời cho cô, “Tịch Tịch, em đang xem gì vậy?”
“Hôm nay anh tan tầm sớm như vậy sao?” Kiều Tịch có hơi kinh ngạc.
“Vừa mới ký hợp đồng với khách hàng.” Anh nhận được tin nhắn của dì giúp việc, nói với anh, hôm nay cô tới rất sớm, sau khi anh nói chuyện xong với khách hàng, không trở về công ty nữa mà trực tiếp trở về.
Kiều Tịch đưa điện thoại cho Lục Hoặc, “Người phụ trách cô nhi viện gửi tin nhắn tới, cô ấy nói với em Vô Ưu đã lắp chân giả thành công, bây giờ cậu bé lạc quan và vui vẻ hơn nhiều.”
Lục Hoặc nhìn lướt qua ảnh chụp, so với cậu bé cô đơn ngồi dưới gốc cây trước đây, bây giờ cậu ngồi giữa những đứa trẻ khác, đôi mắt sáng ngời chứa đầy ý cười.
Lục Hoặc cong môi, “Ừm.”
Ánh mắt anh dừng trên người Kiều Tịch, cậu bé may mắn gặp được cô.
Anh so với cậu bé còn may mắn hơn, từ nhỏ được cô bảo vệ, đến giờ còn có được cô.
Lục Hoặc đi tới, ngồi xuống ghế bên cạnh Kiều Tịch.
Kiều Tịch nhìn về phía anh: “Hôm nay anh không bận gì sao?”
“Ừm, ở cùng em.” Lục Hoặc nói ở cùng cô, thì thật sự là ở cùng cô.
Bình luận