Chương 142: 142
Sau khi trở lại thành phố B, Lục Hoặc hành động nhanh chóng, anh chủ động đến tìm cha mẹ Kiều, thảo luận với họ chuyện đính hôn của anh và Kiều Tịch.
Hiện tại cha mẹ Kiều đã chấp nhận Lục Hoặc, mặc dù hai người ngạc nhiên trước sự việc đột ngột này, nhưng thấy con gái đồng ý, hai người cũng không phản đối.
Thiên kim Kiều gia đính hôn, tin tức nhanh chóng lan truyền ở thành phố B. Trong đám hào môn đều biết, Kiều gia chỉ có một người con gái là Kiều Tịch, rất yêu thương cô, chưa kể Kiều Tịch đã ưu tú thế nào, bao nhiêu người đã đánh chủ ý lên cô.
Chỉ là mấy người đó đã bị cha Kiều che giấu, Kiều Tịch không biết mà thôi, cho dù có người không biết tốt xấu theo đuổi tới trước mặt Kiều Tịch, cũng đều bị cô từ chối.
Bây giờ đột nhiên nghe nói Kiều Tịch đính hôn, không ít người bàng hoàng, có người âm thầm hỏi thăm người Kiều Tịch đính hôn là ai. Cho đến khi phát hiện ra đối tượng đính hôn của Kiều Tịch là Lục Hoặc không được Lục gia coi trọng, rồi lại trở thành người thừa kế duy nhất, mọi người đều khϊếp sợ, Lục gia và Kiều gia đã liên kết với nhau.
Hào môn được mời tới sôi nổi đáp ứng lời mời.
Ngoài cửa, khi Lục lão gia tử xuất hiện, không ít người vừa gặp ông đã chúc mừng.
Quản gia đi bên cạnh lão gia tử, làm sao có thể không biết lão gia tử chỉ là miễn cưỡng ngoài mặt, bên trong đã chua xót từ lâu.
Rốt cuộc, cháu trai đính hôn, Lục lão gia tử lại là người cuối cùng được biết, đến cả thư mời cũng là Kiều Bị Trạch gửi tới lão gia tử.
Lục lão gia tử cả đời suôn sẻ, bao nhiêu bướng bỉnh đều gặp ở chỗ cháu trai Lục Hoặc.
Bây giờ ông ta làm sao có thể kiêu ngạo? Chỉ là một ông già neo đơn đang mong cháu trai tha thứ, hy vọng cháu trai có thể về nhà.
Khách khứa chúc mừng Lục lão gia tử, ông ta đáp lại họ bằng nụ cười.
Chờ tới khi không còn khách nào, ông ta mới nói với quản gia: “Tiểu tử thối đó, đúng là nhẫn tâm, tới ngày đính hôn, cũng không chủ động liên hệ với ta, nói với ta một tiếng.”
Quản gia nghe ra ý ủy khuất trong lời lão gia tử, ông ấy an ủi: “Có lẽ Hoặc thiếu gia bận quá.”
“Nó bận cái gì, cho dù bận, có thể báo với ta bất cứ lúc nào, Lục gia nhiều người như vậy, có chuyện gì không thể giúp nó giải quyết.”
Lục lão gia tử thở dài, “Thực lực Kiều gia ngang với Lục gia, cha mẹ nhà gái đều ở đó, nếu ta không tham dự, những người khác sẽ nhìn tiểu tử thối này như thế nào? Nếu hồ ly Kiều Bị Trạch kia cho rằng sau lưng cháu trai ta không có người, bắt nạt thì làm sao?”
Quản gia nói: “Bây giờ ngài tới tham dự, chính là chống lưng cho thiếu gia.”
“Đương nhiên, ta là ông nội nó, sao có thể không tới.” Lục lão gia tử phấn chấn, đứng thẳng lưng.
Trong phòng nghỉ, Kiều Tịch đang ngồi trước gương, để chuyên viên giúp cô trang điểm.
Hôm nay là ngày làm việc dễ dàng nhất của chuyên viên.
Bình luận