Chương 141: 141
Bầu trời bên ngoài càng ngày càng đen, chỉ còn vài vì sao còn vầng trăng khuyết không biết đã biến mất từ bao giờ.
Vòng tay lông thú đã bị Lục Hoặc xé rách, cổ tay đeo chuỗi hạt rực lửa bị anh nắn bóp tới đỏ bừng.
Nhất là khi nãy Lục Hoặc mấy lần mất khống chế mà chân sắp biến thành đuôi, đầu ngón tay anh vuốt ve hạt châu, du͙ƈ vọиɠ mới kiềm chế một chút. Bởi vì dùng sức mà cổ tay cô bị niết đỏ.
“Tịch Tịch.” Giọng nói của anh trầm thấp tới cực điểm.
Anh gạt tóc mái dính vào mặt cô ra, gương mặt còn mang theo du͙ƈ vọиɠ, “Thật xin lỗi, là anh mất khống chế.”
Anh khắc chế lộ đuôi ra, dùng sức khiến cô khóc, mà anh lại cảm thấy vui vẻ mà thỏa mãn.
Dã thú tuyệt đối sẽ không thương tiếc con mèo nhỏ yếu, chỉ biết ngậm trong miệng, nghĩ mọi cách gặm cắn.
Chờ cảm giác xa lạ rút đi, Kiều Tịch mới lười biếng mở mắt ra, ngón tay víu gối buông lỏng, muốn chỉ vào anh để lên án, nhưng bị anh nắm chặt, Kiều Tịch lại tức giận, “Anh gạt người.”
Mỗi lần anh nói nhanh sẽ tốt hơn thì mầm lá trên đầu anh cũng không ngừng lắc lư, căn bản không có ý dừng.
Lúc này, Lục Hoặc rất thành thật, anh thấp giọng cười, ngay cả lồng ngực cũng run lên, “Ừm, anh nói dối.”
Anh không hề muốn dừng lại, anh cũng chỉ dùng miệng dỗ dành cô mà thôi.
Lục Hoặc cúi đầu, môi mỏng dừng trên đuôi mắt cô, hôn lên dòng lệ đang trào ra.
Kiều Tịch vô thức nhắm mắt lại.
Mí mắt nóng hổi lại ướŧ áŧ.
Cô nhắm chặt hai mắt, để mặc anh hôn lên, nụ hôn như muốn nuốt chửng ánh mắt của cô.
Lục Hoặc lùi về một chút, nhớ tới vừa rồi nước mắt cô không ngừng lăn dài, anh cười nói: “Tịch Tịch, sao lại có nhiều nước mắt như vậy?”
Cảm nhận được mi mắt mất đi trọng lực, Kiều Tịch từ từ mở mắt, hốc mắt vẫn đỏ hoe, cho dù cô hung hăng trừng Lục Hoặc, ánh mắt vẫn mềm mại như cũ, làm gì có hung dữ?
Trên đầu cô còn có hai tai mèo, cô giống như con mèo nhỏ bị bắt nạt, muốn dùng móng vuốt cào anh nhưng lại không có sức.
Đầu quả tim Lục Hoặc mềm nhũn, vô cùng thích, không nhịn được cúi đầu xuống, lại hôn lên mắt cô, “Đau không? Anh xoa giúp em nhé?”
Kiều Tịch khịt mũi.
Trong mắt Lục Hoặc đều là ý cười, anh duỗi tay xoa eo cô, chỉ cảm thấy bàn tay đụng vào làn da cô bóng loáng mịn màng, so với ngọc còn đẹp hơn.
Cũng không biết cô được nuôi dưỡng thế nào, chỗ nào cũng mềm mại, mịn màng, chỉ cần dùng lực nhẹ cũng có thể la hét kêu đau, còn cố ý rơi nước mắt khiến anh đau lòng.
Đau lòng thì đau lòng nhưng anh càng muốn bắt nạt cô hơn.
Cảm giác trên đầu ngón tay rất tốt, ánh mắt Lục Hoặc đen lại, dường như chưa thỏa mãn, bàn tay anh lại khống chế eo cô, xoay người cô lại.
Bình luận