Chương 140: 140
Nghe thấy Lục Hoặc nói, lông mi Kiều Tịch cong lên một cách hạnh phúc.
Anh nhéo cái đuôi trên váy cô, lông nhung đâm vào lòng bàn tay anh ngứa ngáy.
Cảm giác được phía sau động đậy, Kiều Tịch nhìn lại, mới phát hiện Lục Hoặc đang chơi cái đuôi trên váy cô.
Cái đuôi xù lông nằm trong bàn tay anh, Kiều Tịch chớp mắt, cô ngẩng mặt, vui vẻ nói: “Lục Hoặc, em cũng muốn chơi với cái đuôi của anh.”
Có qua có lại, rất công bằng.
Chân trần của cô đạp lên mu bàn chân anh còn có đôi tai mèo trên đầu, đôi mắt sáng như sao nhìn anh nói muốn đùa bỡn cái đuôi của anh.
Quai hàm Lục Hoặc siết chặt, tim đập loạn xạ vào lồng ngực khiến anh cảm thấy đau đớn.
Không nhận được phản ứng như mong muốn, Kiều Tịch mất kiên nhẫn, cô thả tay ôm cổ Lục Hoặc ra, vòng tay lướt qua cằm anh.
Cô muốn lùi lại.
Ánh mắt anh u ám, đáy mắt quay cuồng, đầu ngón tay bởi vì kiềm chế mà trở nên xanh xao.
Anh buông đuôi trên váy cô ra, một tay bế cô lên, dán vào tai cô nghiến răng nói, “Cho em chơi!”
Lục Hoặc ôm cô sải bước vào trong.
Cái đuôi phía sau Kiều Tịch rũ xuống, theo bước đi của Lục Hoặc mà lắc lư theo, thật biết khiêu khích người ta.
Cô bị Lục Hoặc đặt trên giường, còn chưa kịp phản ứng, khuôn mặt đẹp trai của Lục Hoặc phóng to trước mắt, đôi môi mỏng áp xuống cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Kiều Tịch bắt gặp ánh mắt của Lục Hoặc, chỉ thấy đáy mắt u tối, tựa như một giây nữa, cô sẽ bị sóng gió nhấn chìm trong mắt anh.
Miệng cô vẫn còn lưu lại hương hoa hồng, mùi rất nhẹ lại hấp dẫn, anh quét qua răng cô, tìm kiếm đầu lưỡi mềm mại mà quấn quýt mãnh liệt.
Kiều Tịch càng thêm choáng váng, chỉ cảm thấy trên môi đau nhói, miệng cũng không tốt hơn là bao, bị cướp đoạt nhiều, cô không thở nổi.
Chân đạp yếu ớt.
Ánh mắt Lục Hoặc tối sầm, thân thể cô mềm như bông, rất thoải mái, cô ngước mắt nhìn anh, tim anh lại mềm nhũn ra nhưng càng hôn sâu hơn.
Kiều Tịch cực kỳ ủy khuất, cô muốn chơi với cái đuôi của Lục Hoặc, mà bây giờ không chỉ không sờ được đuôi mà còn bị bắt nạt.
Sao cô có thể đồng ý?
Cô thoát khỏi môi Lục Hoặc, mở mắt ai oán trừng anh, “Cái đuôi của anh vẫn chưa lộ ra.”
Lục Hoặc cười khẽ, “Đây rồi.” Anh vuốt ve cằm cô, dụ dỗ: “Tịch Tịch phối hợp một ít, cái đuôi sẽ lộ ra ngoài.”
Kiều Tịch cảm thấy bây giờ muốn chơi cái đuôi của Lục Hoặc quá khó, trước kia hôn vài cái là đủ, bây giờ hôn nhiều hơn anh cũng vẫn không chịu nhả ra.
“Gạt người.” Kiều Tịch nhìn mầm lá non trên đầu anh, hai cái lá xinh xắn điên cuồng run rẩy, cô sẽ không tin lời anh.
Bình luận