🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: 14

  Kiều Tịch còn cố ý lắc lắc chân, mắt cá chân nhỏ bé cọ lên quần dài đen của thiếu niên, đúng là giày vò người khác.

Lục Hoặc chỉ đành cúi xuống giúp cô cởi dây lụa trên mắt cá chân, anh kéo cái nơ bướm ra, sau đó dừng lại.

"Tiếp tục đi." Kiều Tịch hớn hở nhìn Lục Hoặc, dáng vẻ cúi đầu nghiêm túc của anh rất đẹp.

"Đừng có lộn xộn." Lục Hoặc đè chân cô lại: "Dây buộc thắt nút chết rồi."

"Thắt nút chết? Sao lại thế được." Lục Hoặc đang cúi đầu không thấy được trong mắt Kiều Tịch toàn là ý cười.

Lục Hoặc lặng lẽ hừ một cái,khớp tay rõ ràng, ngón tay thon dài nhanh chóng cởi cái nút thắt kia ra.

Trò vặt này của cô không mất bao nhiêu sức nhưng lại mất công, thiếu niên ngồi gỡ nghiêm túc một lúc lâu mới cởi ra được.

"Cởi được rồi." Lục Hoặc đưa trả sợi dây lụa màu vàng nhạt cho cô.

Kiều Tịch không nhận, cô nhìn anh đầy chờ mong: "Anh buộc tóc giúp tôi đi, tay tôi đau lắm, một tay không buộc được tóc."

Lục Hoặc hờ hững liếc cô một cái: "Kiều Tịch."

"Đau thật mà." Kiều Tịch giơ tay trái ra trước mặt Lục Hoặc: "Anh xem, đỏ lên hết rồi này."

Lục Hoặc siết chặt sợi dây lụa, một lúc lâu sau anh mới cụp mắt xuống: "Tôi không biết buộc tóc."

Kiều Tịch cười vui vẻ: "Tôi dạy anh."

Cô quay lưng về phía Lục Hoặc: "Anh gom tóc tôi lại, giữ chặt, sau đó quấn dây lụa vòng quanh, dễ lắm."

Kiều Tịch mím môi cười lén lút, anh dễ lừa thật đấy.

Mái tóc của cô đen dài trơn bóng, Lục Hoặc nhẹ nhàng cầm lên, mái tóc mềm mại khiến anh hơi lóng ngóng, vụng về buộc tóc cho cô.

Quanh anh toàn là mùi thơm của thiếu nữ.

Lục Hoặc ngừng thở theo bản năng, anh nhịn thở đến khi lồng ngực đau tức, lúc hít vào thì hương thơm của thiếu nữ lại ào ạt kéo tới. Anh nhắm mắt lại, không chống cự nữa.

Tóc cô rất trơn, anh không thể nào buộc được. Lục Hoặc cố gắng hết sức để buộc một cái nơ bướm xiêu vẹo, có mấy lọn tóc còn nghịch ngợm tuột ra nữa.

Kiều Tịch hoàn toàn không quan tâm, cô vừa ngọt ngào vừa khoa trương khen anh giỏi.

Lúc xuống xe, cô đội mũ lên cho Lục Hoặc. Cô lén đưa anh ra ngoài nên phải che giấu, không thể để bị phát hiện ra được.

Xe dừng lại cạnh quảng trường, ánh nắng sớm rơi xuống đài phun nước trên quảng trường, nước trong đài phản xạ ánh sáng lăn tăn lấp lánh.

Ở chỗ xa xa có mấy đứa trẻ con đang tụm lại, Kiều Tịch đột nhiên nói: "Anh ở đây chờ tôi."

Lục Hoặc ở yên tại chỗ, nhìn cô chạy đi.

Ánh mặt trời rất chói, anh cụp mắt, ngồi im lặng trên xe lăn.

Ánh sáng rơi xuống người anh, người thiếu niên trong trẻo lạnh lùng nhưng lại xinh đẹp như một món đồ sứ trắng, yếu ớt và dễ vỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...