Chương 139: 139
Chờ chân Kiều Tịch được lau khô, lại trở nên đáng yêu, Lục Hoặc giúp cô mang giày vào.
Giày của cô là giày buộc, hai dây quấn quanh cổ chân, ngón tay Lục Hoặc khéo léo buộc thành nơ xinh xắn.
Đầu ngón tay anh chạm vào cá vàng nhỏ trên mắt cá chân cô, còn véo nó.
“Tịch Tịch, còn một chân nữa.” Ý Lục Hoặc bảo cô nhấc chân kia lên.
Lúc này, Kiều Tịch rất nghe lời, cô đặt chân lên quần Lục Hoặc, giẫm lên đầu gối anh.
Lục Hoặc lấy vạt áo bên kia, tập trung giúp cô lau cát dưới chân.
Ngón chân tròn trịa đáng yêu của Kiều Tịch cuộn lại, “Ngứa!”
Cô không chỉ có gương mặt đẹp, ngay cả chân cũng vậy, ông trời đúng là không công bằng, đều cho tất cô. Anh không nhịn được mà nhéo ngón chân, sau đó lau cát đi, giúp cô đi giày, “Tịch Tịch, anh dắt em về.”
Kiều Tịch nhìn bàn tay anh đưa tới, đôi mắt có chút ghét bỏ, “Dơ.”
Cô còn nhớ rõ anh đã nắm lấy chân cô.
Lục Hoặc tức cười, “Ghét bỏ chân em?”
Kiều Tịch không trả lời, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước.
Tim Lục Hoặc mềm nhũn, anh đứng dậy, đi tới bờ biển rửa sạch tay, sau đó mới tới, cố tình dùng đầu ngón tay lạnh ngắt niết mặt cô, “Bây giờ không chê nữa?”
Kiều Tịch ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Hoặc nắm tay cô về khách sạn. Lúc đến cửa, hôm nay khách sạn đang tổ chức sự kiện, tặng mỗi một vị nữ sĩ một bông hoa hồng.
Kiều Tịch bẻ cành hoa, đặt lên tai Lục Hoặc.
Mắt Kiều Tịch sáng lên, “Đẹp.”
“Tịch Tịch.” Lục Hoặc bất lực lại dung túng, “Anh giúp em cài hoa lên tóc được không?”
Kiều Tịch lắc đầu, “Anh đeo đẹp, anh đeo đi.”
Cô nhìn anh mơ hồ, không cho anh hái xuống.
Lục Hoặc nắm tay cô, hàm răng ngứa ngày lại chỉ có thể dung túng cho sự nghịch ngợm của cô.
Đường nét trên gương mặt anh tinh xảo, da cũng trắng, bây giờ trên tai lại gài một đóa hoa hồng đỏ tươi, gợi lên vài phần tà mị, dù thân hình cao lớn cũng không có chút nữ tính nào.
Kiều Tịch rất thích.
Lục Hoặc lôi kéo tay cô, đi nhanh tới thang máy.
Hai người giá trị nhan sắc cao, nổi bật, đặc biệt là trên tai Lục Hoặc có cài hoa, khiến không ít người ngó sang.
Mãi cho đến khi thang máy đóng lại, mới chặn được tầm mắt của du khách bên ngoài.
Kiều Tịch bị Lục Hoặc ôm trong ngực, cô ngẩng mặt, nhón chân, miệng ngậm lấy đóa hồng bên tai Lục Hoặc.
“Tịch Tịch!” Cảm giác ngứa ran đánh úp, làm ý thức Lục Hoặc thắt lại.
“Thật thơm.” Miệng Kiều Tịch khẽ mở, trực tiếp cắn rớt một cánh hoa.
Bình luận