🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 135: 135

Ban đêm gió thổi lạnh, mây mù trên trời cũng bị thổi dạt ra.

Vầng trăng non lộ ra đường cong, ánh trăng sáng chiếu rọi trên mái nhà.

Lục Hoặc nhìn vầng trăng treo, cụp mắt tiếp tục nhìn người trong ngực, không biết cô đã ngủ say từ lúc nào.

Ánh mắt anh rơi trên chóp mũi thanh tú của cô rồi lướt qua cái miệng nhỏ nhắn, còn có cằm cô có dấu vân tay nhạt.

Vừa rồi ở trong phòng, anh mất khống chế, chỉ muốn nhéo cằm để hấp thụ hết hương vị của cô.

Lòng bàn tay Lục Hoặc vuốt ve miệng Kiều Tịch, bởi vì ham muốn của anh mà môi cô đỏ quá mức, cũng khó trách khi cô bị đè lên cửa sổ, thấp giọng khẽ nức nở, rõ ràng là bị anh hôn mạnh.

Đúng là đáng thương, nhưng lại càng khiến người ta muốn ức hϊếp.

Khóe môi Lục Hoặc giật giật, cảm thấy mình có tâm tư không tốt.

“Tịch Tịch, anh ôm em về phòng.” Lục Hoặc thấp giọng nói.

Kiều Tịch đang ngủ, nghe thấy lời nói bên tai, cô nhíu mày khó chịu, vùi mặt vào vòng tay Lục Hoặc.

Lục Hoặc bế người lên.

Người thiết kế hiển nhiên hiểu rất rõ, cầu thang nhỏ có thể giúp người đi lên dễ dàng, lúc đi xuống cũng rất tiện.

Lục Hoặc đưa Kiều Tịch về phòng, phòng của cô không giống phòng của anh, vừa mới đẩy cửa ra, không khí trong phòng giống với mùi trên người cô, hương thơm thoang thoảng phả vào mặt.

Đi tới mép giường, Lục Hoặc nhẹ nhàng đặt người trong ngực xuống giường.

Mẹ Kiều biết rõ thói quen của con gái, bà để người đặt một tấm đệm mềm mại trên giường, để con gái có thể ngủ thoải mái hơn.

Lục Hoặc lúc này mới thả người xuống, cô gái vô thức ôm lấy eo anh, dẫn theo anh ngã xuống ổ chăn mềm mại, cả người như chìm trong bông.

Đầu quả tim Lục Hoặc rung động.

“Tịch Tịch, buông tay ra nào.” Anh thấp giọng dỗ cô.

Kiều Tịch vô thức buông tay ra, quay lưng lại phía anh, tiếp tục ngủ say.

Cô ngoan ngoãn nghe lời mà buông anh ra, Lục Hoặc ngược lại cảm thấy không thỏa mãn.

Rõ ràng đêm nay đã bắt nạt cô lâu như vậy khiến người ta sắp khóc. Vậy mà anh còn chưa thấy đủ, anh tham lam đột nhập vào phòng cô gái, còn giống như con sói ăn chưa no, hận không thể gặm sạch cô gái trước mặt.

Anh nắm tay cô, đầu ngón tay vuốt ve hạt phật châu đỏ rực trên cổ tay.

Từng hạt từng hạt một, hạt châu không mài mòn được tham lam trong lòng anh, mà ngược lại gợi ra du͙ƈ vọиɠ.

Lục Hoặc nhếch khóe miệng, cười tự giễu sự tự chủ của mình tan rã trước mặt cô gái.

Lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng nghịch phật châu, Lục Hoặc cụp mắt xuống, ánh mắt vẫn còn sáng, du͙ƈ vọиɠ nơi đáy mắt lại bị khơi ra, anh cười nhạo, nên chọc cô khóc một chút thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...