🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 130: 130

Gần một tháng rồi, Kiều Tịch vẫn chưa tỉnh lại.

Cha mẹ Kiều đã lâu không nở nụ cười, cả ngày đều cau mày lo lắng, biện pháp có thể thử họ đã thử hết, nhưng con gái vẫn hôn mê.

Thời gian dài như vậy, trong lòng cha mẹ Kiều đã có ý tưởng không tốt, có lẽ, con gái sẽ hôn mê cả đời.

Mẹ Kiều để cha Kiều chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.

Nhắc tới con gái, hai mắt bà đỏ hoe, “Nếu Tiểu Tịch cả đời bất tỉnh, em sẽ chăm sóc con cả đời, nhưng chúng ta sẽ già đi, Tiểu Tịch phải làm sao bây giờ.”

Bà lo lắng, trong khoảng thời gian này bà đã nghĩ đến vô số tình huống, đặt ra vô số giả thiết, “Tiểu Hoặc là đứa trẻ tốt, đã gần một tháng không làm gì cả, chỉ canh giữ bên cạnh Tiểu Tịch. So với em còn dụng tâm hơn, nhân phẩm của thằng bé em hoàn toàn yên tâm, thằng bé và Tiểu Tịch cho dù là vẻ bề ngoài hay là những khía cạnh khác đều rất hoàn hảo, đáng tiếc là bây giờ.........”

Mẹ Kiều nghĩ tới con gái thích Lục Hoặc như vậy, khi hai chân Lục Hoặc vẫn chưa thể đi lại, đã vì anh, nỗ lực để có cơ hội bên nhau.

Bây giờ Lục Hoặc đã tốt hơn, đáng lẽ cả hai sẽ hạnh phúc bên nhau thì con gái lại hôn mê bất tỉnh.

Mẹ Kiều để chồng lau đi nước mắt, “Có thể là Tiểu Tịch và nó có duyên không phận, đứa nhỏ Tiểu Hoặc cũng đủ tận tâm rồi, dù sau này nó phải rời đi, em cũng không trách cứ nó.”

Dù sao, Lục Hoặc còn trẻ như vậy, cả đời không muốn canh giữ một người hôn mê bất tỉnh, cũng là chuyện thường tình.

Ngay cả khi Lục Hoặc nguyện ý canh giữ Kiều Tịch, mẹ Kiều cũng không đành lòng trì hoãn anh.

“Ừm, nó muốn đi hay ở lại, anh cũng không phản đối.” Cha Kiều ôm vợ, “Chúng ta sẽ bảo vệ con gái thật tốt, cho dù tương lai thế nào, chúng ta đều sẽ chăm sóc con bé.”

Thời gian này, nỗi đau trong lòng cha Kiều cũng không kém gì mẹ Kiều, gương mặt luôn nghiêm nghị nho nhã cũng bị thời gian tác động thêm vài phần.

Mẹ Kiều gật đầu, nhưng bà ích kỷ hy vọng Lục Hoặc có thể ở bên cạnh con gái lâu hơn một chút, dù sao con gái cũng thích anh như vậy.

Người làm tiến vào, nói: “Phu nhân, canh đã chuẩn bị xong, bây giờ có nên đưa qua cho lão phu nhân không?”

“Ừm, đưa qua đi, nhớ hớt bớt dầu trên canh.” Người già không nên ăn nhiều dầu.

“Vâng, phu nhân.” Người làm nghe theo phân phó, chuẩn bị mang canh đưa tới nhà bà ngoại Dương cách đó không xa.

Sau khi Triệu Vũ Tích bị bắt, bà ngoại Dương đã rất buồn, bà không ở bệnh viện, mà dọn về nhà tĩnh dưỡng.

Trong thời gian ngắn, bà không thể chấp nhận được việc cháu gái lớn mưu hại cháu gái nhỏ, con gái nhất quyết gọi cảnh sát bắt cháu gái lớn.

Hơn nữa, quan trọng nhất trong một tháng qua là, mẹ bà nhiều lần cầu xin vì Triệu Vũ Tích, mẹ Kiều không muốn làm ảnh hưởng tình cảm mẹ con, cũng lo lắng bản thân sẽ mềm lòng khi nhìn mẹ ưu sầu, cho nên mẹ Kiều tạm thời dọn đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...