Chương 13: 13
Hình ảnh trong màn hình lớn vẫn tiếp tục.
Bé Lục Hoặc bị nhốt vào phòng tối, hễ người nhà họ Lục làm sai thì hầu như đều bị nhốt vào phòng tối để tự kiểm điểm lại.
Trong phòng tối trống rỗng, đừng nói đến đồ ăn đồ dùng gì đó, ngay cả bàn ghế còn không có, trong căn phòng này chỉ có một thứ duy nhất, đó là một tấm đệm.
Phòng không bật đèn, người hầu mang bé Lục Hoặc đến đây rồi khóa cửa bỏ đi.
Ánh trời chiều chạng vạng dần dần biến mất, trong căn phòng tối mờ mờ.
Bé Lục Hoặc ngồi im lặng trên xe lăn, cơ thể nhỏ bé ngồi thẳng tắp, không hề khóc lóc, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.
Màn đêm dần dần buông xuống, cơ thể nhỏ bé chậm rãi chìm trong bóng tối.
Kiều Tịch đang cảm thấy đau lòng, đúng lúc này lại có người gõ cửa phòng cô.
Người ngoài cửa là Triệu Vũ Tích.
"Có việc gì không?" Kiều Tịch không sợ Triệu Vũ Tích thấy màn hình lớn bay lơ lửng trong phòng mình, lúc trước Bạo Phú đã nói với cô là chỉ có một mình cô mới trông thấy cái màn hình đó.
"Tiểu Tịch, chị muốn hỏi em chút việc." Do sự ảnh hưởng khi cô ta trọng sinh nên đến giờ Kiều Tịch còn chưa phát bệnh chết, thậm chí mấy hôm nay cô ta còn phát hiện ra sắc mặt Kiều Tịch càng ngày càng tốt hơn.
Hai người đứng gần nhau nên cô ta có thể thấy rõ làn da Kiều Tịch trắng nõn trong sáng, sạch sẽ không tì vết.
Triệu Vũ Tích lại nghĩ đến việc hôm nay cô ta phơi mặt cả ngày, gương mặt đỏ bừng, chắc đến mai sẽ đen đi, trong lòng cô ta có cảm giác hơi khó chịu, không thể không thừa nhận rằng dung mạo của Kiều Tịch không có gì để bắt bẻ.
Lúc còn bé, mỗi khi cô ta đến nhà họ Kiều với mẹ đều gặp Kiều Tịch, cô như một nàng công chúa nhỏ sống trong tòa lâu đài xinh đẹp khiến cô ta cực kì hâm mộ.
Nhưng giờ cô ta biết rõ Kiều Tịch không sống được bao lâu nữa, không đáng để cô ta hâm mộ.
Kiều Tịch tựa cửa, không định cho cô ta vào phòng: "Có chuyện gì?"
Giọng nói của Triệu Vũ Tích lại thêm vài phần dịu dàng: "Chị muốn hỏi xem em có biết một người tên là Lục Hoặc không?"
Kiếp trước, mỗi lần Lục Hoặc xuất hiện giúp đỡ cô ta đều có một người đàn ông trẻ tuổi ở bên cạnh, chắc là người làm hoặc là trợ lý của anh, khiến anh có thêm mấy phần lạnh lùng cao quý, có thể thấy được rằng gia cảnh của anh rất tốt.
Lúc ấy trong mắt cô ta chỉ có mỗi Hoắc Vũ, chưa từng để ý đến thiếu niên im lặng bảo vệ mình đó, hơn nữa anh còn ngồi xe lăn nên lúc ấy cô ta không để ý đến anh.
Mãi đến giây phút cô ta chết đi, cô ta mới thấy xúc động vài phần.
Sau khi trọng sinh, cô ta muốn báo đáp người thiếu niên yêu cô ta đến tận xương tủy, ở cùng một chỗ với anh.
Bình luận