🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: 129

Lục Hoặc giương mắt lên, Bạo Phú thấy hốc mắt anh đỏ bừng, đuôi mắt cũng phiếm hồng, cũng không ậm ừ.

Anh lặng lẽ ngồi đó, nhìn chủ nhân.

Bạo Phú rất lo lắng, nó không giúp chủ nhân dỗ cá vàng nhỏ được, “Chủ nhân, cô mau tỉnh đi, Lục Hoặc của cô khóc.”

Nhưng mà, hai mắt Kiều Tịch nhắm nghiền, không hề có phản ứng gì.

Bạo Phú chỉ có thể hy vọng chủ nhân hấp thụ nhiều năng lượng vàng và nhanh tỉnh lại.

Vài ngày sau, Kiều Tịch vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ không thể tìm ra nguyên nhân cô hôn mê, cha Kiều tìm chuyên gia khắp nơi tới trị liệu cho con gái, cũng không có gì hiệu quả.

Kiều Tịch vẫn nhắm mắt nằm trên giường, Lục Hoặc vẫn luôn canh giữ cô, so với cảm xúc kích động của những người khác, anh trước sau trầm mặc.

Như thể sóng to gió lớn đang đè nặng, phảng phất vào một ngày nào đó sẽ dâng lên mà bùng phát.

Mẹ Kiều mỗi ngày đều khóc đỏ mắt, bà lo lắng con gái sẽ bất tỉnh.

Hai mắt sưng húp lên, không thể giấu được chuyện Kiều Tịch hôn mê trước mặt bà ngoại.

Bà ngoại Dương sau khi biết chuyện, nhịn không được mắng con gái hồ đồ, cháu gái nhỏ hôn mê nhiều ngày như vậy, đến giờ bà ta mới biết.

“Bà ngoại, dì nhỏ không muốn bà lo lắng.”

Triệu Vũ Tích giúp giải thích, an ủi bà ngoại, “Trong khoảng thời gian này, dì nhỏ bởi vì lo lắng cho tình trạng của Tiểu Tịch, dì ấy đã không được nghỉ ngơi, hơn nữa trước đó còn bị bệnh vẫn chưa khỏi hẳn, bà đang dưỡng thương, dì sợ làm phiền bà, để bà lo lắng nên mới giấu.”

“Chuyện Tiểu Tịch hôn mê nghiêm trọng như vậy, cho dù ta bị thương nghiêm trọng thế nào, cũng nên nói cho ta biết.” Bà ngoại Dương vừa bất mãn vừa lo lắng, “Tiểu Tịch ở đâu, ta đi gặp con bé.”

Triệu Vũ Tích do dự: “Bà ngoại, bác sĩ nói bà cần nghỉ ngơi.”

“Không cần, các người đỡ ta đi gặp Tiểu Tịch.” Dứt lời, bà ngoại Dương muốn đứng dậy.

Mẹ Kiều nhanh chóng bước tới đỡ, “Tiểu Tịch ở phòng bệnh trên lầu.”

“Nhanh đưa ta đi gặp con bé, nhiều ngày như vậy, ta mới biết cháu gái hôn mê, thật là kỳ cục.” Cho dù ngày thường bà ta yêu thương cháu gái lớn hơn, nhưng không có nghĩa bà ta không yêu thương cháu gái nhỏ.

Nghe thấy cháu gái nhỏ bị thương, bà ta không thể không lo lắng.

Lúc tới phòng bệnh, Lục Hoặc đang lau mặt và tay cho Kiều Tịch, về phần vệ sinh cá nhân, bình thường đều là mẹ Kiều phụ trách, mẹ Kiều không yên tâm giao cho y tá.

Làn da Kiều Tịch mẫn cảm, dùng sức cọ một chút có thể dễ dàng đỏ lên, có một số y tá mạnh tay, mẹ Kiều sợ con gái bị thương, cho nên vệ sinh người đều là bà làm.

Những mặt khác, có Lục Hoặc tiếp nhận, anh không muốn để người khác chạm vào Kiều Tịch.

Sau khi con gái xảy ra chuyện, mẹ Kiều tận mắt thấy Lục Hoặc cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, không có ghét bỏ, cũng không hề phàn nàn, chỉ lặng lẽ chăm sóc Tiểu Tịch.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...