Chương 128: 128
Hành lang bệnh viện dài lạnh lẽo, lại quá mức yên tĩnh khiến lòng người căng thẳng.
Mẹ Kiều còn đang bị bệnh, sắc mặt tái nhợt, đặc biệt lo lắng cho con gái, nước da của bà xanh xao, tóc hai bên cũng rối bời, không còn thanh tao nhãn nhà như ngày thường.
Bây giờ bà chỉ là một người mẹ lo lắng cho con gái, căn bản không có tâm tư để ý tới bề ngoài.
Bà đã gọi điện thông báo cho chồng về chuyện của con gái, ông ấy đã chạy tới, nghĩ tới con gái thích Lục Hoặc, bà cũng thông báo cho Lục Hoặc.
Đối với người già ở nhà, mẹ bà lần trước mới ngã, còn đang ở bệnh viện, mẹ Kiều không dám báo cho bà ta, kẻo người già lo lắng ảnh hưởng tới hồi phục.
Mẹ Kiều tin rằng con gái mình sẽ bình an vô sự.
Từ nhỏ đến lớn, con gái đều vượt qua nhiều lần phát bệnh như vậy, lần này cũng sẽ bình an vượt qua.
“Dì nhỏ, dì còn đang bệnh, uống chút nước ấm đi.” Triệu Vũ Tích rót một cốc nước ấm từ máy lọc nước trong bệnh viện, cô ta còn ấm áp đặt cốc vào tay mẹ Kiều, “Đừng lo lắng, Tiểu Tịch có mệnh phú quý, tuyệt đối sẽ gặp dữ hóa lành.”
Lòng bàn tay mẹ Kiều ấm lên, bà chậm rãi gật đầu.
Triệu Vũ Tích ngồi bên cạnh mẹ Kiều, ấm áp nói: “Dì nhỏ, dì đừng sợ, con ở đây cùng dì chờ Tiểu Tịch ra.”
Chân tay mẹ Kiều tê dại lúc này mới lấy lại chút sức lực, lúc này mới cảm thấy cháu gái đối với mình rất ân cần, “Được.”
Vẻ mặt Triệu Vũ Tích có chút lo lắng, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên niềm vui khó tả.
Chuyện gì tới cũng phải tới, kiếp trước Kiều Tịch chết sớm, cô sống lâu hơn như vậy, kiếm được cũng vô ích.
Bây giờ, mọi thứ sẽ khôi phục như kiếp trước.
Dì nhỏ bởi vì Kiều Tịch phát bệnh qua đời, thương tâm thật lâu, nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả, mà cô ta sẽ là đại tiểu thư Kiều gia, lấy lại tất cả thuộc về mình.
Triệu Vũ Tích đã mong chờ ngày này rất lâu, hiện tại đột nhiên trở thành sự thật, cô ta thậm chí không dám tin tưởng.
Cô ta nhìn theo tầm mắt mẹ Kiều, nhìn cửa phòng cấp cứu, cầu nguyện Kiều Tịch không thể bước ra khỏi cánh cửa này.
Hành lang vắng lặng, chỉ có nhân viên y tế qua lại.
Mẹ Kiều chưa bao giờ cảm thấy thời gian dài như vậy, mỗi phút mỗi giây bà đều thấy như đi trên mũi dao. Cho đến khi chồng đến, mẹ Kiều không chịu đựng được nữa, nhào vào ngực ông khóc thành tiếng.
Cha Kiều đang họp, nhận được điện thoại của vợ, ông đã lao tới ngay.
Ông ôm chặt vợ, nghe thấy tiếng bà khóc, vẻ mặt nghiêm nghị của cha Kiều trầm xuống, nhẹ giọng trấn an bà: “Được rồi, không sao đâu, anh đã cho người liên hệ chuyên gia, họ cũng tới rồi, anh tuyệt đối không cho phép con gái chúng ta có chuyện gì.”
Bình luận