Chương 127: 127
Trong rạp, chiếc ly rơi xuống đất, phát ra tiếng “Rầm”.
Bà ngoại Dương nhìn về phía cháu gái lớn bên cạnh, bà ta vội hỏi: “Tích Tích sao vậy? Có bị thương không?”
Triệu Vũ Tích hoàn hồn, cô ta lắc đầu, “Cháu không sao.”
“Hôm nay cháu sao vậy? Có phải tối qua ngủ không ngon không?” Rõ ràng bà ngoại Dương rất cưng chiều cô cháu gái lớn này.
Triệu Vũ Tích giải thích: “Có thể là lạ giường, đêm đầu tiên ngủ không ngon, tinh thần không tốt lắm ạ.”
Bà ngoại Dương nhìn sắc mặt cháu gái lớn, đúng là dáng vẻ mất hồn mất vía, “Có cần về ngủ bù hay không?”
Triệu Vũ Tích nhịn xuống nhàm chán và cáu kỉnh, cô ta ấm áp nói: “Không cần ạ, hiếm khi cùng với bà ngoại tới nghe nhạc, sao cháu lại bỏ dở giữa chừng? Ngay cả bà đuổi cháu đi, cháu cũng không nỡ.”
Nghe được lời nói của cháu gái lớn, bà ngoại Dương không thể che giấu vui vẻ trên mặt, nói với người chị em: “Bà nhìn xem, cháu gái lớn của tôi thật hiếu thuận, chỉ muốn ở cùng bà già xem nhạc.”
Bà Lưu mỉm cười gật đầu, “Đứa trẻ nhà bà đều ngoan ngoãn, đứa nhỏ Tiểu Tịch tôi thấy rất thích, đáng tiếc hôm nay nó đã ra ngoài với Tiểu Tình.”
“Có Tích Tích là được.” Bà ngoại Dương thiên vị Triệu Vũ Tích, trong mắt của bà ta, người yêu thương Kiều Tịch quá nhiều, ngay cả người chị em mới gặp Kiều Tịch, cũng thích đứa nhỏ đó, ở Kiều gia không cần phải nói, con gái và con rể chắc chắn thiên vị Kiều Tịch hơn.
Cháu gái lớn không cha không mẹ, đủ đáng thương, bà ngoại Dương nghĩ, không phải bà ta bất công, mà là cháu gái nhỏ có quá nhiều người yêu thương, bản thân thương cháu gái lớn nhiều hơn, cũng không ảnh hưởng gì tới cháu gái nhỏ.
Nghe thấy bà ngoại Dương nói, bà Lưu cũng không nói gì nhiều.
Xem xong nhạc, bà ngoại Dương đề nghị tới quán ăn đối diện ăn cơm.
“Dì nhỏ cháu thích nhất là ăn cơm ở Túy Liên Lâu, trong đó có rất nhiều món nó thích ăn.” Bà ngoại Dương nói với Triệu Vũ Tích.
“Phải không? Lát nữa ăn xong, cháu chọn mấy món dì nhỏ thích ăn, gói về cho bà ấy.” Triệu Vũ Tích đỡ bà ngoại Dương qua đường, trên đường có không ít tuyết đọng, mặt đất trơn, bà ngoại Dương đi rất chậm.
Bà ngoại Dương vừa lòng gật đầu, khen ngợi với người chị em: “Cháu gái lớn của ta đúng là hiếu thuận, mọi chuyện đều nghĩ tới người lớn trong nhà.”
Bà Lưu xem như biết bà ta có bao nhiêu thích cháu gái lớn, tìm được cơ hội thì cố gắng khoe khoang.
Ba người đi qua đường, một chiếc xe điện chở đầy hàng phía sau không biết làm sao mà lung lay, chủ xe không khống chế được, xe của ông ta trực tiếp lao về hướng Triệu Vũ Tích và bà ngoại Dương.
“Cẩn thận nha.” Bà Lưu thấy chiếc xe sắp đụng phải, bà ấy muốn kéo tay bà ngoại Dương, nhưng mà bà ở hơi xa, không kéo được bà ngoại Dương.
Bình luận