Chương 126: 126
Thời tiết thành phố J rất lạnh, tường trắng lát gạch xanh phủ đầy tuyết trắng khiến người ta có cảm giác như ở trong tranh.
Khi đến nhà bà ngoại thì trời đã gần tối, trời mùa đông tối nhanh hơn, bầu trời cũng đã xám xịt.
Biết con gái đi cùng với hai cháu gái, bà ngoại đã đợi ở phòng khách từ sớm, hôm nay người chị em của bà cũng tới thăm, hai người đang nói chuyện trong nhà.
Bà ngoại nhìn bầu trời bên ngoài, trời sắp tối hẳn.
Người chị em nhìn vẻ mặt của bà ta, cười nói: “Đừng lo, nói không chừng chúng nó sắp về đến nhà rồi.”
Bà ngoại cười gật đầu, “Em sợ bên ngoài đường trơn, buổi tối không nhìn rõ.”
Trước đây bà ngoại suýt té ngã ngoài sân, sau khi bị sợ hãi, bây giờ mỗi ngày bà ta đều để người quét dọn tuyết.
Người chị em chậm rãi nói: “Nếu thực sự lo lắng, em gọi điện hỏi xem bọn nhỏ đến đâu rồi.”
Bà ta vừa nói xong, bên ngoài có động tĩnh, bảo mẫu trong nhà tiến tiền, “Lão phu nhân, các tiểu thư tới.”
Bà ngoại Dương rạng rỡ, ngẩng đầu nhìn bên ngoài, mỗi năm gặp một lần, sao bà ta không thấy nhớ chứ?
Tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, sau đó là giọng nói của con gái.
Chẳng mấy chốc, ba người từ ngoài bước vào.
Ngoài trời lại đổ tuyết, người chị em nhìn người đi vào, ánh mắt tự nhiên rơi vào cô gái đi bên trái.
Cô gái mặc áo khoác màu trắng với chiếc khăn quàng cổ màu vàng, làn da trắng như tuyết, mắt ngọc mày ngài, dáng vẻ khiến căn nhà lạnh lẽo trở nên sống động.
Bà ngoại Dương mặt đầy vẻ vui mừng, “Mau vào đi, lạnh lắm phải không?” Bà ta kêu bảo mẫu pha chút trà nóng, để con gái và hai cháu gái sưởi ấm.
Mẹ Kiều thấy trong nhà còn có một người lớn tuổi khác, bà nhanh chóng chào hỏi, “Dì Lưu.”
Người chị em cười theo: “Lâu rồi không gặp, con gái cháu đã lớn như vậy rồi, nhớ rõ trước kia nó vẫn núp sau lưng mẹ, tiểu cô nương nhút nhát, thời gian trôi nhanh quá.”
Bà ngoại Dương cười, “Đó là chuyện cách đây bao lâu rồi, chúng ta đều đã già.”
“Còn không phải sao.”
Bà ngoại Dương nói với hai cháu gái: “Vị này chính là chị em tốt của bà ngoại, gọi là bà Lưu.”
“Xin chào bà Lưu.” Kiều Tịch và Triệu Vũ Tích cùng chào bà lão.
“Được rồi được rồi.” Bà Lưu hâm mộ nói với bà ngoại Dương: “Bà có hai cháu gái đẹp như hoa, thật đẹp.”
Bà ấy nhìn về phía Kiều Tịch, “Đây là con gái của Tiểu Tình phải không?”
Mẹ Kiều gật đầu, “Đúng ạ, đây là con gái cháu.”
Bà Lưu cười nói: “Đúng là hoàn toàn thừa hưởng nét đẹp của cháu.” Bà nắm tay Kiều Tịch, chỉ cảm thấy bàn tay của cô gái mềm mại, yếu ớt không xương, làn da mịn màng, bà ấy không thể không nói: “Tiểu Tình, con gái của cháu tràn đầy phúc khí.”
Bình luận