Chương 125: 125
Kiều Tịch vừa mới tắm rửa xong, cô đang chuẩn bị đi ngủ, cửa phòng lại bị gõ.
Có cô giúp việc ngoài cửa, “Tiểu thư, phu nhân cho tôi hỏi cô, có cần chuẩn bị phòng cho Lục tiên sinh không?”
Ý mẹ Kiều là, bây giờ đã muộn, Lục Hoặc có thể qua đêm tại Kiều gia, nhưng Lục Hoặc và con gái còn chưa kết hôn, hai người ở chung phòng không có tiện, nên bà để người chuẩn bị phòng cho khách.
Tất nhiên Kiều Tịch hiểu ý của mẹ Kiều, “Cô đi chuẩn bị đi.”
Về phần Lục Hoặc, có ngủ ở phòng cho khách hay không thì không ai biết.
Đóng cửa lại, Kiều Tịch quay lại mép giường, Lục Hoặc vẫn đang ngủ say, hiển nhiên là cơn say còn chưa dứt.
Kiều Tịch nằm trên giường, tự giác chui vào lòng anh, sau đó nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.
Đêm giao thừa náo nhiệt, đêm khuya thanh vắng, xa xa vẫn có loáng thoáng tiếng pháo
hoa nở rộ.
Lục Hoặc bị cơn khát đánh thức.
Anh từ từ mở mắt, ánh sáng trong mắt dần khôi phục.
Trong lồng ngực nhiều hơn một cục bông mềm, còn có hương thơm thoang thoảng, anh cúi đầu xuống, chỉ thấy mặt cô gái đang vùi trong ngực anh, bàn tay cô cũng không biết chui vào vạt áo anh từ lúc nào, bàn tay mềm mại trực tiếp dán lên eo anh.
Nụ cười nhạt hiện lên nơi đáy mắt anh, anh duỗi tay nắm lấy bàn tay cô dịch ra.
Anh nhớ mình đã uống rượu với chú, sau đó theo Kiều Tịch lên lầu.
Sau đó, chắc anh say rồi.
Lục Hoặc đặt tay sau lưng cô gái, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Vừa rồi, anh có một giấc mộng, anh mơ thấy lần đầu tiên cùng Kiều Tịch đón năm mới.
Đây không phải lần đầu tiên anh đón năm mới ở Kiều gia.
Khi anh còn nhỏ, có một năm, anh chờ mong được ăn tết với gia đình, sau đó vì quần áo lấm lem, nên bị đuổi về nhà nhỏ ở một mình, cũng không được phép ăn cơm đoàn viên.
Ngày đó, anh ý thức được, bản thân không giống như Lục Vinh Diệu, ông nội không
thích anh.
Vui vẻ không có liên quan gì đến anh, đoàn viên cũng không liên quan tới anh, đốt pháo
hoa, ăn kẹo, nhận lì xì cũng không liên quan đến anh.
Ngồi trong căn phòng nhỏ tối tăm, anh không còn chờ mong ăn Tết.
Anh mở mắt, buồn bã chờ đợi màn đêm buông xuống. Nhưng mà, không chờ đến ban đêm, chỉ trong nháy mắt, anh tới phòng của Kiều Tịch.
Anh cho rằng, bản thân gặp được tiên nữ.
Lần đó, cái Tết buồn nhất của anh là cô cùng anh vượt qua, cô dẫn anh đi mua quần áo mới, dẫn anh đi tới vườn bách thú luôn mơ ước, dẫn anh đi xem pháo hoa lộng lẫy.
Bình luận