🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: 124

Ở tầng một, cha mẹ Kiều đang xem xuân vãn.

Mẹ Kiều đưa cho cha Kiều một ly trà, để ông uống tỉnh rượu, “Anh xem anh, uống một hai ly còn ổn, sao lại uống nhiều như vậy, còn khiến Tiểu Hoặc uống say theo?”

Từ khi tin tức Lục gia nổ ra, mẹ Kiều lại đau lòng cho Lục Hoặc nhiều hơn, “Đứa nhỏ thành thật, anh nên thu liễm một chút.”

Cha Kiều ủy khuất, con gái đã bảo vệ tiểu tử thối Lục Hoặc đó, bây giờ ngay cả vợ cũng giúp nó. “Đây là đang thử nó, rượu vào lời ra.”

Bình thường có thể giả vờ, say rượu rồi sẽ không che giấu được bản chất.

Mẹ Kiều cười nói: “Vậy anh đã kiểm tra như thế nào?”

“Còn ổn.” Cha Kiều nói còn ổn, cho thấy anh ấy hài lòng với Lục Hoặc.

Lúc này, người làm lại nói với mẹ Kiều, canh giải rượu đã nấu xong.

“Anh một chén, mang lên lầu.” Mẹ Kiều nói.

“Để cháu mang lên cho.” Triệu Vũ Tích ở một bên chủ động mở miệng, “Con muốn tìm Tiểu Tịch, để con mang lên cho.”

Mẹ Kiều cười nói: “Được, canh có thể hơi nóng, cháu lấy khay mang lên.”

Triệu Vũ Tích gật đầu, “Dì nhỏ, cháu sẽ cẩn thận.”

Trong phòng, Kiều Tịch nhìn đuôi cá của Lục Hoặc đột nhiên xuất hiện, cô rất kinh ngạc.

“Cái đuôi sao lại lộ ra rồi?” Cô ổn định trái tim đập loạn xạ, chậm rãi đi tới, nhặt chăn rơi dưới đất lên.

Lục Hoặc không có lên tiếng, anh chỉ dùng đôi mắt ướŧ áŧ nhìn cô.

Áo khoác đen trên người cũng không biết cởi ra từ lúc nào, bên trong chỉ có áo len rộng rãi, bởi vì nằm nghiêng nên cổ áo rộng tuột ra, lộ ra xương quai xanh lạnh lẽo.

Kiều Tịch kéo chăn lại cho Lục Hoặc.

Nhưng mà giây tiếp theo, cái đuôi dưới chăn khẽ đung đưa, chiếc chăn vừa phủ lại rơi xuống đất.

Lục Hoặc ghét bỏ: “Nóng.”

Kiều Tịch đành phải nhặt chăn bông đặt sang một bên, “Anh khát không? Em rót nước cho anh?”

Bàn tay Lục Hoặc nắm lấy cổ tay cô, anh ngước mắt nhìn cô, giọng nói trầm thấp có vẻ hơi say, thật dễ nghe, “Tịch Tịch, đuôi của anh lộ ra.”

Tất nhiên Kiều Tịch thấy cái đuôi của anh.

Anh dùng sức, Kiều Tịch trực tiếp bị anh kéo đến ngồi mép giường, “Lục Hoặc?”

Hai mắt anh thâm thúy, phủ đầy nước, đáy mắt lộ ra hung dữ, “Đuôi lộ ra ngoài.”

Kiều Tịch theo bản năng mím môi, “Em thấy rồi.”

Không được đáp lại như ý muốn, Lục Hoặc vung vẩy cái đuôi vàng, con ngươi ướŧ áŧ nhìn cô, câu dẫn, “Tịch Tịch, em không chạm vào đuôi anh sao?”

Anh nhớ rõ Tịch Tịch từng nói, thích cái đuôi của anh nhất.

Bây giờ cái đuôi của anh lộ ra, sao Tịch Tịch không chạm vào?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...