Chương 123: 123
Tai tiếng của Lục gia, hiện tại mọi người đều biết năm đó Lục gia mất đi ba mạng người.
Hung thủ thế mà là Nhị phu nhân Lục gia, càng nực cười hơn nữa, người thừa kế tương lai mà Lục lão gia tử nhìn trúng lại không cùng huyết thống, căn bản không phải người Lục gia.
Còn đứa cháu trai kém cỏi kia mới là huyết mạch duy nhất của Lục gia.
Náo loạn chê cười như vậy, Lục lão gia tử tức giận đến mức ngã bệnh nằm viện, cổ phiếu tập đoàn Lục thị giảm mạnh.
Năm mới đang đến gần, nơi nơi tràn ngập không khí vui mừng.
Trong hộp đêm, Tô Thần không cần ngồi xe lăn, nhưng chân bị thương của anh ta vẫn chưa hoàn toàn khỏi, không thể hoạt động quá sức, cho nên dù hiện tại không ngồi xe lăn, cũng dùng nạng đi lại được.
Anh ta không thích uống rượu, nhưng mà trong môi trường như vậy, khó tránh khỏi phải uống vài ly.
Nhìn thấy Lục Hoặc bên cạnh uống nước sôi để nguội, Tô Thần khó có khi ghét bỏ, anh ta cảm thấy gia hỏa Lục Hoặc này đúng là kỷ luật tới nhàm chán.
“Bây giờ chuyện nhà cậu đều truyền khắp mạng.” Tô Thần đã nhìn thấy không ít chuyện cẩu huyết ở hào môn, nhưng chuyện xảy ra gần đây của Lục gia càng khiến người ta phẫn nộ hơn.
“Không ít người bàn luận về cậu, không ai có thể lường trước được, Lục Vinh Diệu là không phải người Lục gia.” Tô Thần còn nhớ rõ trước đây Lục Vinh Diệu ngạo mạn thế nào trước mặt Lục Hoặc, tự cho mình hơn người, còn không ngừng chửi bới Lục Hoặc.
Vốn dĩ không có ai là cao quý hơn ai, là do bên kia quá coi trọng thân phận người Lục gia, bây giờ anh ta còn không phải là người Lục gia, mất đi chỗ dựa lớn nhất, đối với người hư vinh như Lục Vinh Diệu, đúng là đả kích trí mạng.
“Cậu có từng nghĩ muốn báo thù không?” Tô Thần lười biếng hỏi.
Lục Hoặc nhấp một ngụm nước, đôi môi nhạt màu dính nước, dưới ánh đèn ấm áp gợi lên độ cong nhẹ, “Không cần lãng phí thời gian với anh ta, anh ta cũng không quá tốt.”
Tô Thần đúng là bội phục Lục Hoặc, không sợ hãi không nóng nảy, so với đám người cùng tuổi như họ, trầm ổn hơn nhiều.
“Trưởng bối nhà tôi tán thành tôi và cậu mở công ty, không ngờ tới ông ấy đánh giá cao cậu, thậm chí còn cho tôi một khoản tiền, tôi cũng coi như được dính ánh sáng của cậu.” Tô Thần nháy mắt đào hoa, học giọng điệu người lớn trong nhà đánh giá cao Lục Hoặc.
Anh ta nhấn mạnh, người có chí chịu khổ, ắt sẽ gặt hái được việc lớn, hơn nữa, hiện tại hiếm có người trẻ tuổi nào có tâm tính kiên cường sắt đá như Lục Hoặc.
“Địa điểm của công ty đã giải quyết xong, sau đó là vấn đề tuyển dụng.” Lục Hoặc cong môi, “Cái này giao cho cậu.”
Ánh mắt Tô Thần tán loạn, “Người tài giỏi có thể làm nhiều việc, chuyện này cậu quyết là được, tôi tuyệt đối không có bất kỳ ý kiến gì, cậu cũng biết, chân tôi còn chưa khỏi hẳn, bác sĩ nói cần tĩnh dưỡng thời gian dài, cậu xem.........”
Bình luận