Chương 122: 122
Kiều Tịch nhìn Thi Uyển Uyển bị đưa vào phòng sinh, bác sĩ và y tá đều đã đi vào.
Trong mắt Kiều Tịch chỉ còn một màu đỏ tươi, cô biết tình huống sau đó của Thi Uyển Uyển.
Cô đã nghe nói rằng, mẹ của Lục Hoặc bởi vì sinh Lục Hoặc mà chết.
Nhưng sự thật không phải là thế, không phải bởi vì Lục Hoặc, Kiều Tịch phẫn uất quét về phía Diêu Lan Nhã tỏ vẻ lo lắng đứng ở hành lang, nếu không phải bà ta đẩy Thi Uyển Uyển xuống cầu thang, Thi Uyển Uyển sẽ không chết.
Lục Hoặc cũng sẽ không phải không có mẹ, cũng sẽ không phải đeo tội danh khắc mẹ.
Vẻ mặt lo lắng của Diêu Lan Nhã không phải giả vờ, trái ngược với những người khác mong Thi Uyển Uyển bình an, bà ta khẩn cầu đối phương không thể cứu, còn có bà ta lo lắng về chuyện Lục Ngộ Văn bên kia.
Thừa dịp người Lục gia không để ý, Diêu Lan Nhã cầm điện thoại lén lút đi đến cuối hàng lang, đứng trước cửa sổ, rõ ràng là đêm hè nhưng lại có cỗ u lạnh không nói nên lời.
Bà ta vội vàng gọi điện cho Chu Thắng: “Tình huống bây giờ thế nào, Lục Ngộ Văn đang ở cùng Lục Ngộ Thâm, bọn họ đang trên đường tới bệnh viện.”
Chu Thắng tự tin nói: “Em yên tâm, anh đã chuẩn bị tốt, vị trí của Lục Ngộ Văn cũng rõ ràng.”
Diêu Lan Nhã nắm chặt điện thoại, “Nhưng mà Lục Ngộ Thâm cũng ở trên xe, nếu không thành công, anh có biết hậu quả của chúng ta thế nào không?” Bà ta không dám tưởng tượng hậu quả của thất bại sẽ ra sao.
“Cô muốn tạm thời từ bỏ?” Chu Thắng hỏi bà ta.
“Không! Lục Ngộ Thâm cũng phải chết!” Nếu bị Lục Ngộ Thâm tra ra, là bà ta đẩy Thi Uyển Uyển xuống cầu thang, bà ta chắc chắn sẽ sống không bằng chết, nếu như vậy thà rằng Lục Ngộ Thâm chết đi.
Vừa hay Lục Ngộ Thâm đang ở cùng Lục Ngộ Văn, có thể diệt trừ cùng lúc.
Về sau, Lục gia là của con trai bà ta.
Kiều Tịch gắt gao nhìn chằm chằm Diêu Lan Nhã trước mắt, thì ra cái chết của cha, chú Lục Hoặc, cũng là Diêu Lan Nhã và Chu Thắng thiết kế để mưu hại họ.
Hai kẻ này đúng là độc ác, tàn nhẫn đến cùng cực.
Kiều Tịch hận bản thân không thể làm gì lúc này, cũng không thể cứu cha mẹ Lục Hoặc.
Đầu bên kia điện thoại, Chu Thắng cười vài tiếng, “Vậy là tốt rồi, em chờ tin tức của anh.”
Diêu Lan Nhã cúp máy, vẻ lo lắng trên mặt cũng không giảm bớt, chỉ cần bên kia Chu Thắng không có truyền tới tin tốt, bà ta sẽ lo lắng sẽ có chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
Xe của Lục Ngộ Thâm chạy nhanh trong đêm tối.
Áp suất không khí trong xe rất thấp, lông mày Lục Ngộ Thâm nhíu lại, vô cùng nghiêm túc.
Lục Ngộ Văn ngồi ở ghế phụ, dưới cặp kính, ánh mắt bình tĩnh, trong lòng cũng không khỏi lo lắng, “Anh cả, chị dâu sẽ không sao đâu.” Lục Ngộ Văn không giỏi giao tiếp, cũng không biết an ủi người khác.
Bình luận