Chương 121: 121
Kiều Tịch nhìn bụng Thi Uyển Uyển càng ngày càng lớn, bước đi cũng trở nên gian nan, dù khó khăn thì bà vẫn luôn nở nụ cười hạnh phúc.
Kiều Tịch nhìn bà lê tấm thân nặng nề, để Lục Ngộ Thâm đỡ, đi dạo quanh sân.
Thi Uyển Uyển sẽ thì thầm với Lục Ngộ Thâm rằng bảo bảo trong bụng có ngoan hay không, trong tay Lục Ngộ Thâm cầm cái quạt nhỏ, quạt cho bà, mùa hè đang đến gần, trời càng ngày càng nóng.
“Chờ đứa trẻ sinh ra, có thể đi lại, anh và con sẽ cùng em đi dạo quanh sân.” Lục Ngộ Thâm cười nói.
“Cũng không biết đứa nhỏ tính cách giống anh hơn, hay là giống em.” Dưới ánh hoàng hôn, Thi Uyển Uyển xinh đẹp dịu dàng, tràn đầy tình thương của người mẹ, “Em hy vọng đứa nhỏ có thể giống anh hơn, đừng quá ồn ào.”
Lục Ngộ Thâm cười thành tiếng: “Giống anh không tốt, tuổi nhỏ đã ít nói?”
Thi Uyển Uyển có thể tưởng tượng ra một đứa trẻ hai tuổi, chắp tay sau lưng, lảo đảo đi bên cạnh bà như ông cụ non, còn không muốn bà dắt tay, bà bật cười, “Đứa nhỏ giống em vẫn tốt hơn.”
Kiều Tịch bị lây nhiễm niềm vui của họ cũng cười cong mắt.
Tính cách của Lục Hoặc hẳn là giống cha nhiều hơn, lạnh lùng xa cách, lúc vừa quen biết, đến cả ánh mắt thậm chí cũng không muốn cho cô, lạnh nhạt thờ ơ như vậy.
Cô tự hỏi, nếu Lục Hoặc lớn lên dưới sự bảo bọc của cha mẹ, sẽ được nuông chiều như con cháu nhà hào môn khác, chứ không phải tự ti, bị bỏ mặc trong căn phòng tối, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đáng thương che giấu cái đuôi của mình.
Trên màn hình, bóng dáng Thi Uyển Uyển và Lục Ngộ Thâm dần đi xa, mà đột nhiên, bóng dáng của Lục Ngộ Văn lọt vào máy quay của cô.
Trong khoảng thời gian ở Lục gia này, cô chú ý tới Diêu Lan Nhã, cũng thấy được chú của Lục Hoặc, dáng vẻ đối phương văn nhã, thường mang một cặp kính, mang khí chất thư sinh. Không giống với Lục Ngộ Thâm, người nắm quyền Lục thị, Lục Ngộ Văn thích ở trong phòng thí nghiệm hơn.
Có khi đối phương trở về, bận đến nỗi còn quên cởϊ áσ blouse trên người.
Đối phương chăm chú vào nghiên cứu, Kiều Tịch nghe nói Lục Ngộ Văn đã giành được nhiều giải thưởng lớn trong lĩnh vực nghiên cứu, thậm chí là cấp quốc gia.
Kiều Tịch khó có thể tưởng tượng, Lục Vinh Diệu lại là con của ông ấy.
Tuy rằng ngoại hình của Lục Vinh Diệu cũng coi như có chút đẹp trai, nhưng so với Lục Ngộ Thâm, Lục Ngộ Văn, còn có Lục Hoặc ngoại hình nổi bật, Lục Vinh Diệu không có bất cứ ưu thế ngoại hình nào, ngay cả năng lực cũng quá tầm thường, cũng không có được thừa hưởng bất kỳ gen tốt nào của cha Lục Ngộ Văn.
Kể từ khi nhìn thấy Lục Ngộ Thâm, còn có Lục Ngộ Văn, Kiều Tịch cảm thấy Lục Vinh Diệu thực sự không giống người Lục gia.
Lúc này, Lục Ngộ Văn đi tới, trên người còn mặc áo blouse trắng, theo sau là Diêu Lan Nhã.
Thấy Thi Uyển Uyển và Lục Ngộ Thâm, Diêu Lan Nhã gật đầu với hai người, lại chạy nhanh đuổi theo Lục Ngộ Văn.
Bình luận