🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 120: 120

Kiều Tịch nghe xong hai phần quà Bạo Phú nói, đúng là cô có hơi ngạc nhiên, gia tăng tuổi thọ, sống lâu hơn trăm tuổi là chuyện tốt, ước tính không có nhiều người có thể từ chối chuyện tốt như vậy.

Không thể không nói, Kiều Tịch cũng động tâm.

Về phần quà thứ hai có thể tùy ý quay về quá khứ, đối với cô cũng không hấp dẫn, cũng không hữu dụng, dù sao, cô cũng đã trở về nhiều lần, toàn bộ năng lượng đen của Lục Hoặc đã được tiêu trừ.

Kiều Tịch cảm thấy bản thân không cần thiết phải quay lại.

Bạo Phú gấp không chờ nổi: “Chủ nhân, cô lựa chọn được chưa?”

Nó đương nhiên hy vọng chủ nhân của nó có thể sống lâu.

Kiều Tịch cảm thấy bản thân cũng là người thường, “Ừm, tôi nghĩ kĩ rồi.”

Đột nhiên điện thoại cô vang lên, là cuộc gọi video của Lục Hoặc.

Âm thanh của Bạo Phú bị cắt ngang, nó thấy Kiều Tịch kết nối video.

Trên màn hình, tóc mái của Lục Hoặc ướt đẫm, trên người mặc bộ đồ ngủ lụa màu đen, hai cúc ở cổ áo không cài, lộ ra xương quai xanh và cổ thon dài.

Có lẽ anh vừa tắm xong, môi còn đọng nước, con người đen láy cũng ướŧ áŧ, vẻ nam tính mê người.

Trái tim Kiều Tịch không biết cố gắng mà đập loạn xạ, dường như bị móng vuốt cào cào, muốn làm gì đó.

Cô nhìn màn hình sáng ngời, không có cốt khí, dễ dàng bị Lục Hoặc câu dẫn không thể rời mắt, “Sao vậy?”

Giọng nói Lục Hoặc trầm thấp rất dễ nghe, “Ngày mai anh muốn đưa em tới một nơi.”

“Đi đâu?” Kiều Tịch có hơi tò mò.

“Đi bái tế cha mẹ anh, anh muốn họ gặp em.” Đôi mắt Lục Hoặc nhìn cô qua màn hình, “Bọn họ chắc chắn sẽ thích em.”

Kiều Tịch ngoan ngoãn gật đầu, “Được.”

Cô ít khi nghe thấy Lục Hoặc nhắc tới cha mẹ anh, dù sao thì cả hai người họ cùng chết vào ngày anh sinh ra. Có lẽ trong trí nhớ của Lục Hoặc, cha mẹ với anh mà nói, chỉ là một danh từ.

Những đứa trẻ nhà khác đều được lớn lên dưới tình thương của cha mẹ, mà Lục Hoặc của cô lại tự mình lớn lên, chịu nhiều ủy khuất, còn bị người khác trách cứ khắc cha khắc mẹ.

Chỉ cần nghĩ tới Lục Hoặc còn bé không có cha mẹ che chở, cả ngày ở trong ngôi nhà nhỏ, thân thể gầy gò chỉ có thể ngồi trên xe lăn, còn cố gắng che giấu bí mật về cái đuôi của mình, không phải là quái vật, Kiều Tịch sao có thể không đau lòng cho anh?

“Tịch Tịch, nếu em không muốn đi, chúng ta sẽ không đi.” Lục Hoặc biết chuyện mình tự nhiên đưa ra như vậy, cô có thể chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

“Muốn đi!” Kiều Tịch vội nói: “Em cũng muốn gặp cha mẹ anh, cảm kích bọn họ sinh được người con ưu tú như vậy, cảm tạ họ cho em có cơ hội gặp anh.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...