🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 117: 117

Kiều Tịch trở lại phòng, cô nhìn kỹ, cũng không có gì thay đổi, xem ra cũng không phải là bị lục tung.

Kiều Tịch không khỏi nghi ngờ, cô tìm kiếm trong phòng một lần, không có phát hiện đồ gì bị thiếu, cũng không có gì thêm, lúc này mới an tâm.

Nhưng mà Kiều Tịch vẫn không tin Triệu Vũ Tích nói, chỉ là đơn giản vào phòng chờ cô, có chuyện muốn nói với cô.

Kiều Tịch nhớ rõ, vừa rồi lúc hỏi, Triệu Vũ Tích hoảng loạn không nói thành lời.

Âm thanh trẻ con của Bạo Phú đột nhiên vang lên: “Chủ nhân, hệ thống lúc trước đã chuẩn bị quà cho cô, rất nhanh sẽ xong, trước năm mới, chắc chắn có thể tới tay cô.”

Kiều Tịch suýt nữa quên mất chuyện này, cô xuyên tới Lục Hoặc kiếp trước, Bạo Phú nói với cô, đây là lỗi của hệ thống, dẫn tới sai sót về thời gian, để bồi thường cho cô, hệ thống sẽ khen thưởng.

“Rốt cuộc là cái gì? Hiện tại vẫn chưa thể nói sao?”

Bạo Phú nói: “Tôi cũng không biết, chủ nhân đừng nóng vội, đến lúc đó cô sẽ biết.”

Kiều Tịch cũng không kỳ vọng nhiều, dù sao, hệ thống cũng không quá đáng tin.

Thay xong quần áo, Kiều Tịch ra khỏi phòng, cô gặp quản gia, nói với ông ấy, không có sự cho phép của cô, người khác không thể tùy ý ra vào phòng cô.

Quản gia đột nhiên nghe được dặn dò của Kiều Tịch, ông rất nhanh phản ứng lại, “Tiểu thư, phát sinh chuyện gì à?”

“Không có gì, chỉ là cháu không thích người khác tùy tiện chạm vào đồ của cháu.” Kiều Tịch cũng không nói thêm gì.

Xuống lầu, Kiều Tịch thấy Triệu Vũ Tích đã an phận ngồi trên sofa nói chuyện với mẹ Kiều.

Lục Hoặc nói chuyện với cha Kiều, vẻ mặt hai người đứng đắn nghiêm túc, không khí khẩn trương như lúc mở họp ở công ty.

Kiều Tịch cười, cô đi tới, “Cha, Lục Hoặc bị thương còn chưa khỏi.”

Cha Kiều nhìn con gái, sắc mặt nghiêm túc mới hòa hoãn, thấy con gái nhắc nhở, vừa buồn bực lại thương tâm, “Cha cũng không làm gì thằng nhóc Lục Hoặc này.” Cẩn thận nghe, trong giọng nói của ông còn mang theo ủy khuất, áo bông nhỏ bị bắt cóc, ngay cả tâm cũng hướng về tiểu tử thối.

Khóe miệng Lục Hoặc nhếch lên, trên mặt lộ ra vui mừng, anh thấp giọng nói, “Chú đang nói đến chuyện tai nạn với anh.”

Bên kia, mẹ Kiều nhận được ánh mắt ủy khuất của chồng, bà không khỏi bật cười: “Được rồi, cơm tối đã chuẩn bị xong, ăn trước rồi nói.”

Kiều Tịch nắm tay Lục Hoặc, chủ động dẫn anh tới nhà ăn.

Biết Lục Hoặc sẽ đến, mẹ Kiều đã phân phó phòng bếp chuẩn bị bữa tối phong phú, hơn nữa trên bàn không có nguyên liệu không tốt cho vết thương, có thể thấy được, mẹ Kiều thật sự chấp nhận Lục Hoặc.

Kiều Tịch cầm bát múc cạnh đặt vào tay Lục Hoặc, nói với anh: “Đây là mẹ em đặc biệt làm cho anh uống, rất tốt cho miệng vết thương.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...