Chương 115: 115
Nghe thấy Lục Hoặc nói, Kiều Tịch cúi đầu nhìn cái đuôi vàng mình đang nằm lên, mặt cô có vẻ đắc ý.
Cô mới biết Lục Hoặc thích cô như vậy a, cô còn chưa trêu chọc anh, anh đã mất khống chế.
Kiều Tịch cong mắt, cô trêu ghẹo Lục Hoặc, “Anh bị thương rồi, trong đầu còn nghĩ gì vậy?”
Thanh niên Lục Hoặc còn chưa trải qua chuyện tình yêu, về phương diện này không đủ tự tin, hơn nữa căn bản là xấu hổ vì tâm tư xấu của mình, bây giờ bị cô trêu ghẹo, mặt lại đỏ lên, cảm giác yếu ớt giữa mày nổi lên, rất dễ bắt nạt.
Kiều Tịch lớn mật hơn.
Cô nằm trên đuôi Lục Hoặc, không đứng dậy, hai tay ôm lấy đuôi anh, gương mặt nhỏ nhắn cũng chủ động dán lên cái đuôi.
Làn da Kiều Tịch láng mịn, mềm mại, cứ như vậy dán lên, cái đuôi Lục Hoặc mất khống chế không ngừng lắc lư, “Tịch Tịch!”
Cô gái chạm vào cái đuôi của anh ở khoảng cách gần như vậy, Lục Hoặc sao có thể chịu được kíƈɦ ŧɦíƈɦ?
Trước đây anh luôn cảm thấy cái đuôi của mình là thứ gớm ghiếc xấu xa, cho dù hiện tại cả ngày Kiều Tịch nói thích, nhưng trong lòng anh vẫn còn chút khúc mắc, cái đuôi vàng của anh giống như dị vật vậy.
Mà cô gái trước mặt lại thân mật, gắt gao ôm lấy cái đuôi của anh, còn dán gương mặt nhỏ lên.
“Tịch Tịch, đứng lên.” Lục Hoặc không dám lộn xộn.
“Không cần.” Kiều Tịch không muốn buông tay, cô ngẩng mặt, con ngươi phản chiếu hình ảnh của anh, “Vừa rồi anh không chê chân em dơ, giúp em làm ấm chân, bây giờ em ôm cái đuôi của anh thì làm sao?”
Cô nhẹ giọng nói với anh: “Lục Hoặc, tình yêu từ hai phía, trong mắt của anh có em, anh nhìn vào mắt của em, cũng có anh.”
Lồng ngực Lục Hoặc rung động, như bị va đập mạnh khiến anh tê dại.
Từ nhỏ tới lớn, Lục Hoặc chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có người đối xử với anh như vậy.
Tựa như những khó khăn, tai ương anh phải gánh chịu ở quá khứ đều là đổi lấy duy nhất Tịch Tịch thuộc về anh.
Nếu là như vậy, anh không có oán hận.
Hầu kết lăn lộn, ánh mắt Lục Hoặc cũng phát ra nhiệt, cảm xúc vừa dâng trào, trong nháy mắt, chỉ thấy cô gái chui vào trong chăn.
Anh không kịp ngăn cản, ngay sau đó trên đuôi truyền tới cảm giác kíƈɦ ŧɦíƈɦ, thân thể Lục Hoặc căng chặt, muốn chống lại đòn tấn công bất ngờ, “Tịch Tịch, đừng nhéo.”
Cô gái ở dưới chăn, dùng đầu ngón tay véo vị trí yếu ớt nhất trên đuôi anh.
Không thể chịu đựng được, Lục Hoặc túm chặt lấy ga giường hai bên, bởi vì dùng sức, đầu ngón tay trắng bệch, âm thanh rêи ɾỉ tràn ra khỏi môi, mang theo gợi cảm trí mạng.
Qua chăn, Kiều Tịch cũng nghe thấy tiếng rêи ɾỉ trầm thấp của chàng trai, có thể nghe thấy anh muốn kìm nén, nhưng vẫn bị tràn ra.
Bình luận