Chương 113: 113
Lục Hoặc căn bản không có muốn nghĩ tới làm phiền Kiều Tịch, nhưng mà, rốt cuộc đã đánh giá quá cao khả năng tự chủ của bản thân.
Nhìn làn da trắng nõn nà, ánh mắt anh thâm thúy.
Phát hiện đôi mắt nhắm chặt của cô gái đang chảy nước mắt, đầu ngón tay anh lau nhẹ, “Sao lại đáng thương như vậy?” Bình thường thì giống con mèo giương nanh múa vuốt, thích trêu đùa, hiện tại lại giống như nhóc đáng thương bị bắt nạt.
“Tịch Tịch mơ thấy gì? Hửm?” Lục Hoặc ghé vào tai cô, nhưng mà Kiều Tịch ngủ say sao có thể nghe thấy?
Ở trong giấc mơ của cô, bản thân bị ác ma không nhìn rõ mặt bắt lại, đè xuống, chờ cô quay đầu lại, ác má biến thành con cá vàng đen.
Cái đuôi của nó đè lên hai chân cô, khiến cô không thể động đậy.
Cái đuôi lạnh lẽo cọ vào bắp chân cô, Kiều Tịch có cảm giác kỳ quái khó tả.
Cô vùng vẫy hai chân, nhưng không đẩy được ra, ngược lại còn khiến con cá vàng đen dùng sức, hơn nữa, con cá đó còn cắn lưng cô, hơi đau, cô càng muốn khóc.
“Tịch Tịch, đừng lộn xộn.” Âm thanh con cá đen quá mức dễ nghe, lỗ tai cô hơi ngứa ngáy.
Kiều Tịch chắc chắn con cá đen này thật quá đáng, cắn cô, còn khiển trách cô lộn xộn, nó mới không nên lộn xộn, ép cô nặng nề gần như không thể thở được.
Con cá đen vươn tay, ấn eo cô, Kiều Tịch sửng sốt, cá sao lại có tay?
Ý thức dần tỉnh táo, Kiều Tịch chậm rãi mở mắt, cảm giác được sau lưng bị mút, cô khϊếp sợ quay đầu, bắt gặp con người đen láy của chàng trai.
Ánh sáng bên trong đang dâng trào, khiến người khác không nhìn thấu suy nghĩ của anh.
“Lục Hoặc.” Cô kinh ngạc hô lên.
Thì ra con ác ma này đang đè nặng cô? Cá đen nào? Là cá vàng nhỏ mới đúng.
“Anh về khi nào?” Nỗi sợ trong mộng tan đi, Kiều Tịch muốn đứng dậy, nhưng cơ thể chàng trai cao lớn, đè nặng cô, Kiều Tịch sao có thể động đậy?
“Vừa mới về không lâu.” Lục Hoặc cong môi, “Sau đó phát hiện em đã ngủ trên giường anh rồi.”
Cảm nhận được trọng lượng của anh, Kiều Tịch muốn đẩy anh ra, “Đứng lên trước, anh đang đè em.”
Lục Hoặc sao có thể rời đi dễ dàng như vậy?
Anh dịch bàn tay bóp eo cô, thay vào đó là nhéo cằm, tiến sát lại gần, thấp giọng dỗ: “Chờ một chút.”
Môi mỏng rơi xuống khóe môi cô, Kiều Tịch nếm được vị rượu nhàn nhạt trong miệng Lục Hoặc, cô mới phát hiện anh uống rượu.
Hơi thở mát lạnh và mùi rượu thoang thoảng tràn xuống cổ họng cô.
Chăn trên chân bị Kiều Tịch vô thức đá văng.
Cô đưa lưng về phía anh, đầu bị ép quay ra sau, miệng còn bị chàng trai giữ lấy cắn, cô cảm thấy khó chịu muốn thoát ra, nhưng cằm bị anh nhéo một cái, căn bản không thể thoát ra được.
Bình luận