Chương 111: 111
Tiếng đập ngoài cửa dừng lại.
“Qủy đi rồi? Chúng ta nhanh ra ngoài đi, nhân viên nói ở trong phòng càng lâu, số lần quỷ đột kích càng nhiều, chúng ta nhanh chóng tìm mật mã ra ngoài.” Hàn Vũ mở cửa phòng.
Họ xác nhận không có quỷ ở đó, vội vã ra ngoài.
Không gian trong phòng nhỏ đột nhiên nới lỏng, Tô Thần dùng cùi chỏ chạm vào mu bàn tay Lục Hoặc, “Đi ra ngoài.”
Gân xanh trên trán Lục Hoặc nổi lên, “Cậu đi ra trước đi.”
Tô Thần nhìn tình hình ảm đạm bên ngoài, anh ta nuốt nước miếng, nói: “Đừng, tôi đưa các cậu đi.”
Lục Hoặc nghiến răng, rốt cuộc là ai đưa ai!
Hơi thở anh nóng rực, cách ra một khoảng, vòng tay đột nhiên trống rỗng.
Bàn tay to chủ động nắm tay Kiều Tịch, anh thấp giọng nói: “Chúng ta ra ngoài đi.”
“Ừm.” Ánh mắt Kiều Tịch không dám dời xuống, cô chỉ thấy Lục Hoặc trước mắt vô cùng bình tĩnh.
Như thể nhận ra ánh mắt cô gái, Lục Hoặc cúi đầu, ghé sát vào tai cô, đè giọng nói: “Em nhìn cái gì?”
Kiều Tịch cười với anh: “Đang nhìn da mặt anh, sao lại trở nên dày như vậy.”
Lục Hoặc cong môi, dẫn người ra ngoài.
Cửa phòng nhỏ không đóng, nương theo ánh đèn, bọn Hàn Vũ nhanh chóng tìm được manh mối.
“Liệu có ở đây không?” Diệp Tử Hân mở một cái rương cũ, sờ soạng một hồi, bên trong chứa đầy tư liệu.”
“Chắc là không phải, nhiều như vậy, không có khả năng, chủ quán sẽ không đánh giá quá cao chỉ số thông minh của người chơi.” Dương Tối cười nhạo.
Bên kia Tô Thần gắt gao đi theo Lục Hoặc, không có tự giác làm bóng đèn, “Kiểu máy tính cũ này có thể bật lên sao?”
Anh ta thứ cắm nguồn điện, không có phản ứng gì.
Lục Hoặc nhìn thấy cái hộp nhỏ bên cạnh máy tính, mở ra chỉ thấy bên trong có khối Rubik.
Kiều Tịch nhìn ngón tay mảnh khảnh xoay nhanh chóng, chưa tới một phút, khối Rubik được anh khôi phục.
Tô Thần không cho là đúng, chơi khối Rubik đối với họ không đáng nói tới, giây tiếp theo, Lục Hoặc nhấn Rubik vào góc, khối Rubik mở ra, bên trong có một tờ giấy.
“Là mật mã.” Kiều Tịch cao hứng nói: “Lục Hoặc, anh thật lợi hại.”
Lục Hoặc cười với cô, anh đi tới trước cửa sắt, ấn mật mã, cửa bị mở ra,
Phía trước vẫn đen như mực, gió lạnh thổi qua đỉnh đầu, kèm theo âm thanh, vẫn rất kinh người.
Diệp Tử Hân và Phương Đường hoảng sợ, lần lượt nấp sau Hàn Vũ và Dương Tối, Tô Thần càng không phải nói, rõ ràng là nhân vật phong vân, lúc này tái mặt hận không thể đứng sau lưng Lục Hoặc.
Kiều Tịch cũng hơi sợ hãi, một bàn tay cô được Lục Hoặc nắm chặt, một bàn tay khác túm lấy ống tay áo anh.
Lúc này, biến thành, thân ảnh Lục Hoặc cao lớn đi ở phía trước.
Bình luận