🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: 110

Trong xe có máy sưởi, Kiều Tịch thậm chí còn cảm thấy hơi nóng.

Kiều Tịch yếu ớt nép vào lòng Lục Hoặc, đôi mắt ướŧ áŧ.

“Còn muốn khóc sao?” Lục Hoặc thấp giọng hỏi cô.

Kiều Tịch nhanh chóng lắc đầu như thể sợ hãi.

Sao cô còn dám khóc? Nước mắt gần như bị anh nuốt hết, môi cũng bị anh nghiến đến tê dại.

Lục Hoặc trước mặt giống như dã thú bị giam cầm, bắt được khối thịt mềm là cô liền ngậm vào miệng, không ăn mà chỉ liếʍ ɭáρ.

Kiều Tịch cảm thấy thà bị anh nuốt chửng, còn hơn bị nhìn chằm chằm, suy yếu từng chút một.

Lục Hoặc nhìn cô gái trở nên ngoan ngoãn, an phận, anh cúi đầu hôn đôi mắt phiếm hồng của cô lần nữa, “Em về nghỉ ngơi sớm đi.”

Ngón tay Kiều Tịch quấn lấy vạt áo anh, cô lắc đầu, “Vừa mới gặp được anh, em không muốn rời đi nhanh như vậy.”

Đôi mắt Lục Hoặc nhìn ra phía ngoài cửa xe, môi anh đụng phải vành tai cô, thì thào: “Tịch Tịch, bây giờ không thể theo ý em, chú đang chờ ở cửa.”

Tai Kiều Tịch tê dại, nghe thấy anh nói, nhất thời chưa phản ứng được, cô vô thức nhìn ra phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy cha đứng ở cửa cách đó không xa, cô không nhìn thấy rõ biểu cảm của ông, nhưng hiển nhiên sắc mặt cũng không tốt lắm.

Kiều Tịch nhát gan, dù biết bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong xe, cô vẫn giãy giụa thoát khỏi đùi Lục Hoặc.

“Đừng lo lắng.” Lục Hoặc bình tĩnh giúp cô sửa sang lại làn váy xộc xệch, còn có tóc mái lòa xòa bên mặt, anh nhìn hai bên má ửng hồng, còn có khóe miệng đỏ tươi, người sáng suốt đều biết xảy ra chuyện gì.

Anh khẽ cười: “Lát nữa cha em mắng, cứ đẩy hết cho anh, là lỗi của anh.”

Kiều Tịch chuẩn bị mở cửa xe xuống, Lục Hoặc khống chế eo cô không buông, anh cởϊ áσ khoác ngoài khoác cho cô, “Bên ngoài lạnh lắm, đừng để cảm lạnh.”

Sau đó anh mới đưa Kiều Tịch xuống xe.

“Chú.”

“Cha.”

Hai người đi tới trước mặt cha Kiều.

Đêm tối, cha Kiều lạnh lùng đánh giá Lục Hoặc: “Tới rồi, sao không vào trong ngồi một lát?”

“Cha, Lục Hoặc có việc, lát nữa phải đi, cho nên con không để anh ấy vào nhà.” Kiều Tịch đến bên cạnh cha Kiều, thay Lục Hoặc giải vây.

Cha Kiều đối diện với con gái, vẻ mặt nghiêm nghị mới dịu đi một phần, “Bên ngoài lạnh lắm, con vào nhà trước nói chuyện với mẹ con đi.”

Kiều Tịch nhìn thoáng qua Lục Hoặc, lại nhìn về phía cha, “Cha…”

Cha Kiều làm sao không nhìn ra tâm tư con gái, ông rất phiền muộn, tiểu công chúa trong nhà đã hướng về tiểu tử thối bên ngoài rồi, “Cha có thể làm gì nó, cha có thể đánh nó sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...