🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 11

Kiều Tịch ngồi dưới gầm bàn cười lén.

Lục Hoặc thấy cô gái ngồi dưới chân đang nhìn mình bằng ánh mắt long lanh, trong mắt anh có thêm mấy phần bất đắc dĩ.

Kiều Tịch không chịu bỏ bàn tay đang túm quần Lục Hoặc ra, thậm chí cô còn véo anh nhè nhẹ, dùng khẩu hình nói: "Điện thoại di động."

Thân hình Lục Hoặc lập tức cứng lại.

Cô không hề mạnh tay, đầu ngón tay mềm nhũn có phải là đang véo người khác đâu? Đang câu hồn người khác thì có.

Anh cụp mắt xuống, dùng ánh mắt để nhắc nhở Kiều Tịch.

Kiều Tịch chỉ đành bỏ tay ra, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh.

Lục Hoặc mím chặt môi, dưới ánh mắt của Lục quản gia và bác sĩ Kim, bàn tay đang đặt lên tay vịn xe lăn của anh lặng lẽ thò xuống gầm bàn, bị Kiều Tịch nắm chặt ngay lập tức.

Đôi lông mi dài cong vểnh hơi run lên, Lục Hoặc cảm nhận được hơi lạnh trên đầu ngón tay cô khi cô viết chữ vào lòng bàn tay anh.

Cô viết rất nhẹ khiến lòng bàn tay anh ngứa ngáy, như có một con kiến nhỏ cắn từng miếng từng miếng một lên đầu quả tim anh, vừa khiến người ta khó chịu nhưng cũng lại chẳng thể làm gì.

Hai mắt Lục Hoặc trầm xuống, có lẽ là do anh không chịu được nữa nên anh nắm tay lại, cầm chặt bàn tay nhỏ bé của cô.

Kiều Tịch trừng mắt nhìn anh, cô chưa viết xong mà.

Lục Hoặc không nhìn cô gái dưới gầm bàn nữa, anh nắm chặt tay cô với gương mặt vô cảm.

"Hoặc thiếu gia." Bác sĩ Kim định tiến lên: "Để tôi kiểm tra giúp cậu."

"Ở đây không tiện, chúng ta ra ngoài thôi." Lục Hoặc nói xong thì thả tay Kiều Tịch ra, điều khiển xe lăn tránh xa bàn học.

Lục quản gia và bác sĩ Kim đi theo sau anh ra ngoài.

Phòng sách im ắng nhưng Kiều Tịch không dám nhúc nhích, ai biết được bọn họ có đột nhiên quay lại hay không chứ.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay bị nắm chặt của mình. Vừa nãy Lục Hoặc bóp rất mạnh khiến mu bàn tay cô đỏ cả lên.

Vừa ra ngoài Lục Hoặc đã thấy ngay điện thoại di động Kiều Tịch đang để trên bàn, anh đi đến gần, giả vờ như không có gì để lấy điện thoại đi. Đúng lúc này di động lại kêu lên.

Lục quản gia và bác sĩ Kim nhìn anh cùng một lúc.

Lục Hoặc vẫn không hề hoang mang rối loại, bấm tắt điện thoại.

"Thiếu gia, đây là..." Lục quản gia mở miệng.

Lục Hoặc nhíu chặt hàng mày, đưa điện thoại di động cho người hầu đứng gần đấy: "Điện thoại của bà này, cất đi."

Người hầu vừa nãy vẫn còn đang kinh hồn táng đảm, thế mà lúc này đã nhanh chóng phản ứng kịp: "Xin lỗi thiếu gia, ban nãy lúc tôi quét tước dọn dẹp tiện tay vứt đó."

Bà ta nhanh chóng cầm cái điện thoại di động mang ốp màu hồng anh đào bỏ vào túi: "Xin lỗi thiếu gia, lần sau tôi sẽ chú ý ạ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...