Chương 109: 109
Kiều Tịch ghé vào giường, khóc lớn, cô biết những gì sẽ xảy ra với Lục Hoặc sau khi cô rời đi.
Giọng sữa non nớt của Bạo Phú vang lên: “Chủ nhân, cô đã trở lại.”
Kiều Tịch đỏ mắt, căn bản không quan tâm tới Bạo Phú, tâm cô chỉ toàn là Lục Hoặc.
“Chủ nhân, cô xuyên sai thời điểm, hệ thống sẽ đưa cô tới thời không khác.”
Kiều Tịch sụt sịt, mang theo giọng múi, “Có ý gì?”
“Nhiệm vụ lần này không có thời gian, nhưng mà nhiệm vụ của chủ nhân cũng coi như hoàn thành.” Bạo Phú cao hứng nói: “Hơn nữa, nhiệm vụ lần này của chủ nhân khó hơn so với ban đầu, chủ nhân sẽ được nhận phần thưởng khác.”
Kiều Tịch không nghĩ tới mình xuyên sai thời không, chẳng trách cô đã tới kiếp trước của Lục Hoặc.
Cô thật may mắn, bản thân có thể ở cùng Lục Hoặc, thật khó để tưởng tượng, Lục Hoặc không có cô ở bên, anh sẽ chịu đựng một mình như thế nào.
Nghĩ tới đây, mắt Kiều Tịch lại đau nhức, ngay cả mũi cũng chua xót.
Thời gian ở bên Lục Hoặc, cô không dám khóc, nhìn anh ngày một gầy yếu, cô đau lòng, lại không dám thương tâm trước mặt Lục Hoặc.
Và bây giờ, cô nằm trên gối vùi mặt vào đó, lặng lẽ thổn thức.
“Chủ nhân, cô không tò mò nhận được phần thưởng gì sao?” Bạo Phú hỏi.
Kiều Tịch nức nở, “Thưởng gì?”
Không có phần thưởng nào có thể hơn Lục Hoặc của cô.
Bạo Phú: “Hiện tại còn chưa biết, tới thời điểm, hệ thống sẽ phát ngay.”
Kiều Tịch nghiến răng, “Vậy cậu còn hỏi?”
“Tôi thấy chủ nhân khóc đến thương tâm, Phú Quý từng nói, quy tắc đầu tiên trong bộ quy tắc nhân viên của chúng tôi là tuyệt đối không để chủ nhân khóc.” Nó cho rằng chủ nhân nghe thấy có phần thưởng, sẽ vui vẻ.
Kiều Tịch ậm ừ.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ.
Kiều Tịch đỏ hoe mắt mở cửa.
“Tiểu thư, phu nhân kêu tôi mang nước đường cho cô.” Người làm bưng nước đứng ngoài cửa.
Kiều Tịch lắc đầu, “Tôi không muốn ăn, cô mang xuống đi.”
Cô mới nhận ra, bản thân xuyên đi lâu như vậy, ở đây mới chỉ hơn một giờ mà thôi.
Trời càng tối, ánh trăng từ lâu đã khuất sau những đám mây, chỉ để lộ ra góc nhọn cong cong.
Xe đậu dưới gốc cây cách Kiều gia không xa.
Anh vệ sĩ không hiểu Kiều tiểu thư mới rời khỏi biệt thự mấy tiếng trước, thiếu gia đã vội vàng ra ngoài tìm cô.
Hai người trẻ tuổi chìa lìa khó khăn vậy à?
“Thiếu gia, tới Kiều gia rồi.” Vệ sĩ nhìn kính chiếu hậu, chỉ thấy gương mặt Lục Hoặc chìm trong ánh đèn mờ ảo đang ngồi ghế sau, khiến người ta không thể đoán được suy nghĩ của anh.
Bình luận