Chương 108: 108
Mọi người phát hiện, từ khi Kiều Tịch xuất hiện, thiếu gia ở nhà cùng với cô ngày càng nhiều, ngay cả công ty cũng không đến, hầu như mọi việc đều giao cho trợ lý theo dõi.
Bọn họ còn phát hiện, thiếu gia chắc đang bị bệnh, sắc mặt ngày một tái nhợt hơn, còn thường xuyên ho khan, lúc này cô gái bên cạnh sẽ sốt ruột, ánh mắt đau lòng, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh.
Cô ở bên anh mỗi ngày.
Ban ngày, anh ở trong thư phòng xử lý văn kiện, cô sẽ an tĩnh ở một bên vẽ tranh, buồn chán ở trong thư phòng, cô sẽ lôi kéo Lục Hoặc ra sân ngắm cảnh, hoặc là tìm phim dài, hai người ngồi trên sofa xem.
Cô gái luôn không thành thật, nhìn thấy sẽ giữ lấy anh hôn.
Mỗi lần ở sảnh, gương mặt Lục Hoặc xanh xao đều sẽ bị cô trêu đùa tới phiếm hồng, ánh mắt u ám, mà hai vành tai đỏ đến mức như rỉ máu.
Kiều Tịch nhỏ giọng nũng nịu bên tai anh, hỏi anh kiếp trước có phải là hòa thượng không, Lục Hoặc kiềm chế đến thân thể kêu gào đau đớn, nhưng mà lý trí của anh vẫn chiến thắng du͙ƈ vọиɠ, mỗi lần như vậy chỉ có thể bất đắc dĩ mà dung túng để cô trêu đùa anh.
Khi rất tức giận, anh sẽ nắm lấy bàn tay lộn xộn của cô, khẽ cắn ngón tay non nớt của cô.
Vào đêm khuya, Kiều Tịch sẽ quấn lấy Lục Hoặc, câu dẫn anh để anh lộ ra cái đuôi.
Cô không chê đuôi cá màu đen của anh, cô nghiêm túc ngồi trước giá vẽ họa Lục Hoặc đang nằm ngửa trên giường.
“Lục Hoặc, bây giờ anh là người cá đen.” Cô cầm cọ, đi tới bên cạnh người đàn ông, cái miệng nhỏ còn không quên giễu cợt anh.
Con ngươi Lục Hoặc mang theo bất lực mà dịu dàng, anh kéo người qua, ấn vào trong ngực, nặng nề cắn chặt miệng của cô.
Kiều Tịch mềm oặt, bức tranh trên tay không cầm được liền rơi xuống mép giường, cá đen ôm cô giống y như bức tranh, ánh mắt thâm thúy, gương mặt tuấn tú nhiễm hồng, giữa mày đỏ lên vì ham muốn.
*
Ánh ban mai rực rỡ, ấm áp, từng làn gió nhẹ xuyên qua cửa sổ thổi vào trong phòng.
Trên giường, mu bàn chân trắng nõn của cô gái cọ vào ống quần người đàn ông, cô vô thức di chuyển bàn chân, cá vàng nhỏ cũng rung lên.
Lục Hoặc theo bản năng ôm lấy thân thể mềm mại trong lồng ngực.
Ở quá khứ, anh không cho phép người ta đến gần, huống chi mà tiếp xúc thân mật với người khác, duy chỉ có cô, trở thành ngoại lệ của anh.
Anh cong môi, cúi đầu hôn lên mái tóc Kiều Tịch.
“Anh hôn trộm em?” Cô mở to mắt mông lung, bắt quả tang Lục Hoặc hôn trộm cô, miệng đắc ý mà nhếch lên.
Nhưng mà, cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt dừng trên đôi mắt sâu của anh, đồng tử Kiều Tịch nhanh chóng co lại. Chóp mũi không ngừng chua xót, thậm chí khóe mắt cũng đau.
Bình luận