Chương 107: 107
Trong phòng tắm chỉ có tiếng nước chảy róc rách, có vẻ an tĩnh lạ thường.
Kiều Tịch bước đến bên bồn tắm, “Lục Hoặc, anh sao rồi?”
Cô vừa nói xong, người đàn ông vươn bàn tay ướŧ áŧ của mình, văng ra bọt nước.
Anh gắt gao siết chặt cổ tay cô, đầu ngón tay lạnh lẽo, mà lòng bàn tay lại nóng bỏng.
Kiều Tịch lúc này mới nhận ra anh đang ngâm nước lạnh.
Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông được bao phủ một tầng hơi nước, “Tịch Tịch.”
“Em đây.” Nhìn thấy hốc mắt Lục Hoặc đỏ hoe, Kiều Tịch đau lòng cho anh tự dưng chịu tội, “Có phải khó chịu lắm không?”
Lục Hoặc không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cô.
“Anh cởϊ qυầи áo ra rồi lại tắm.” Trên người anh còn mặc quần áo, cả người ướt sũng.
Lục Hoặc trầm mặc, nằm trong nước nhìn cô, không có động tĩnh gì.
Trái tim Kiều Tịch mềm nhũn, “Em giúp anh cởi, anh buông tay ra trước.”
Gương mặt đẹp trai đỏ bừng, đôi mắt cũng phiếm hồng, người đàn ông căn bản không nghe thấy cô nói, anh dùng sức, Kiều Tịch không cảnh giác, bất ngờ bị anh kéo vào bồn tắm.
Nước văng khắp nơi, rơi xuống mặt đất.
Kiều Tịch bị bắt ngâm mình trong nước, cả người ướt nhẹp.
Vừa rồi đang ngủ, cô vội tới trên người còn đang mặc áo ngủ.
Váy ngủ tơ tằm lam nhạt bị ướt đẫm, lớp vải dính vào người Kiều Tịch, bám chặt, phô ra đường cong lả lướt của cô.
Dưới ánh đèn, làn da cô ngấm nước càng trở nên mờ ảo, được vây bởi tầng váy lam nhạt, ướŧ áŧ khiến người ta muốn nhào tới.
Rõ ràng, ý nghĩ của Lục Hoặc chính là như vậy.
Anh nhìn cô gái ngã trên người mình, vô thức tìm cánh tay cô, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng vuốt ve từng chút một, trong bồn tắm là nước lạnh, khiến Kiều Tịch nổi một tầng da gà.
“Lục Hoặc!”
Nước văng lên mặt, cả người đẫm nước, Kiều Tịch hơi giãy giụa, lại bị Lục Hoặc lật lại, hai người đổi chỗ cho nhau.
Cô gái giống như viên kẹo dẻo thơm ngọt, dễ dàng bị Lục Hoặc đè ở trong nước, chìm vào trong đó, anh cúi đầu, môi mỏng vô thức đuổi theo, muốn nếm vị ngọt của cô.
Đôi môi anh rơi trên cổ trắng nõn, âm thanh khàn khàn: “Đây là Tịch Tịch, có thể hôn.”
Kiều Tịch sửng sốt một chút, sau đó cô mềm nhũn ra, “Ừm, có thể hôn.”
Hơi thở nóng bỏng phả vào xương quai xanh của cô, anh lại nói: “Chỉ hôn Tịch Tịch.”
Anh vô thức mà rúc vào cổ cô, làn da nơi đó mịn màng lại nhạy cảm, anh dùng sức khiến Kiều Tịch tê dại.
Bình luận