Chương 106: 106
Kiều Tịch đã quyết định xong, đêm nay sẽ không rời đi.
Trong phòng bật điều hòa nên nhiệt độ hơi thấp, Kiều Tịch nép trong chăn, chỉ lộ ra gương mặt sáng sủa, cô hợp tình hợp lý mở miệng: “Anh không cho em ngủ trên giường, em có thể ngủ trên sofa.”
“Tịch Tịch.” Lục Hoặc cúi đầu nhìn cô gái trong chăn, anh hỏi cô: “Vì sao muốn ở lại?”
“Anh là bạn trai em, em ngủ bên cạnh anh cũng là chuyện bình thường.” Kiều Tịch chớp mắt, “Em không sợ, anh sợ cái gì? Em cũng sẽ không làm gì với anh!”
Dưới ánh đèn, Lục Hoặc thâm thúy, giữa mày không hề có ngây ngô, mà là trưởng thành, trầm ổn, anh chậm rãi nói: “Em bây giờ còn nhỏ, còn trẻ, em không biết làm như vậy, sẽ gặp phải chuyện gì.”
Kiều Tịch cười, “Anh cho rằng em là đứa trẻ ba tuổi sao, ngây thơ mờ mịt cái gì cũng không biết?” Mắt cô sáng lên, “Tuy nhiên, bây giờ có phải anh già rồi, không được, cho nên mới sợ em tới gần anh như vậy.”
Lá gan cô gái thật sự lớn, cậy anh không dám làm gì với cô, anh dung túng cô khắp nơi, đúng là cái gì cũng dám nói.
Cho dù là Lục Hoặc bình tĩnh tự chủ, cũng bị cái miệng nhỏ đáng ghét chọc đến bật cười, “Tịch Tịch, phép khích tướng đối với anh vô dụng.”
Anh đúng là lớn hơn Kiều Tịch, cô 19 tuổi, mà anh đã 27 tuổi, ước chừng lớn hơn tám tuổi.
Ánh mắt Lục Hoặc u ám, anh không biết cô có để ý hay không.
Dù sao, cô nhỏ hơn một chút, có thể gọi anh là chú.
Kiều Tịch không có nhiều suy nghĩ như Lục Hoặc, cô cũng chỉ là chưa buông tha cho anh mà thôi, nghe thấy anh nói, cô liền khịt mũi: “Lão nam nhân nhàm chán.”
Thái dương Lục Hoặc giật giật, ánh mắt tối sầm lại, nhưng vẫn là đè nén xuống, duỗi tay đắp chăn qua đầu cô gái, sau đó tắt đèn trong phòng, “Ngủ!”
Cả căn phòng tối đen như mực.
Kiều Tịch chui ra khỏi chăn, từ từ tới gần anh.
Thân thể mềm mại nhào vào vòng tay anh, ánh mắt Lục Hoặc đen tối, “Tịch Tịch.” Tay anh đặt lên eo cô, muốn đẩy người ra, “Nếu em ngủ không ngon, không quen thì anh đưa em về phòng.”
Kiều Tịch chủ động ôm lấy vòng eo thon chắc của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào xương quai xanh của anh, “Không muốn.”
Cô không hề kiêng nể gì mà gác chân lên chân anh, cố gắng chen vào.
Trong màn đêm, năm giác quan con người trở nên nhạy cảm, chóp mũi Lục Hoặc tràn ngập mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt của cô gái, thân thể mềm mại như bông vô thức cọ vào người anh, hai chân anh tàn phế, nhưng anh là người đàn ông bình thường, cũng không phải thái giám, chỉ là liệt chân.
Cô gái kiêu ngạo như vậy lại lộn xộn trong ngực anh, Lục Hoặc nhắm chặt mắt lại, cơ thể căng cứng đến phát đau, sao có thể giả bộ như không có chuyện gì?
Bình luận