Chương 105: 105
Buổi tối, khi Lục Hoặc quay lại, anh phát hiện Kiều Tịch cũng không ở biệt thự.
“Kiều tiểu thư đi ra ngoài từ chiều, cô ấy cũng không nói đi đâu.” Người làm báo cáo với Lục Hoặc, cô ấy phát hiện sắc mặt thiếu gia không tốt.
Lục Hoặc trên xe lăn ánh mắt tối sầm lại, anh phát hiện, nếu Kiều Tịch rời đi, anh không có cách nào liên lạc với cô, cũng không biết cô sẽ đi đâu.
Như thể cô rời khỏi tầm mắt của anh, sẽ dễ dàng biến mất.
Cảm giác mất kiểm soát này thật không ổn.
Trên phố người đến người đi, hôm nay là 1/6, không ít phụ huynh đưa con em mình đi chơi.
Chỉ thấy một cô gái mặc váy nâu nhạt cầm ly trà hoa quả bước ra từ tiệm trà sữa, bên cạnh là một đứa nhóc mũm mĩm, phía sau cô là một chàng trai cao gầy đẹp trai.
“Trà sữa thật ngon.” Bánh bao nhỏ 4 tuổi uống một ngụm trà sữa lớn, cắn trân châu dai dai, thỏa mãn mà híp mắt.
Kiều Tịch nhìn cậu bé, không thể không cười.
Phía sau, anh trai đứa nhỏ ghét bỏ: “Giang Tư Niên, em không nhìn xem thịt trên người em sao, mỗi ngày đều muốn uống trà sữa.
“Mẹ nói, có thịt mới đẹp.” Cậu bé thích thịt trên người mình, “Mẹ nói em đáng yêu.”
Cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn về phía Kiều Tịch, “Chị ơi, em đáng yêu không?”
Cậu nhóc không hề rụt rè, còn rất đáng yêu, Kiều Tịch không nhịn được cười, cô vươn tay nhéo nhéo gương mặt đầy thịt của cậu nhóc, “Đáng yêu nha, chị phải về nhà rồi, em đừng chạy loạn nhé, đừng rời khỏi tầm mắt của người lớn, bị người xấu bắt đi thì làm sao?”
Kiều Tịch cảm thấy buồn chán nên ra ngoài đi dạo. Sau đó, cô gặp cậu bé đi lạc trước mặt, cũng không biết vì sao, đối phương vẫn luôn đi theo cô.
Sau đó, cô giúp cậu nhóc tìm phụ huynh.
Anh trai cậu nhóc tới đón, để cảm ơn cô, còn mời cô uống nước.
“Chị phải đi sao?” Đằng sau, anh trai cậu nhóc không nhịn được nói: “Bây giờ tới giờ ăn tối rồi, em nên mời chị đi ăn coi như đền bù.”
“Chị gái xinh đẹp, để anh trai em mời ăn cơm, em muốn một bữa lớn.” Cậu nhóc láu cá, có chị gái xinh đẹp ở đây, anh trai nhất định sẽ dẫn đi ăn ngon.
Bàn tay mum múp thịt của cậu bé kéo váy Kiều Tịch, “Em vẫn muốn chơi với chị.”
Ánh đèn đường chiếu lên người cô gái, mái tóc mềm mại hơn quăn của cô, tới gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn, xinh đẹp động lòng người.
Trong xe, anh vệ sĩ nhìn Kiều Tịch ngoài cửa sổ xe cách đó không xa, anh ấy lại nhìn trộm thiếu gia qua kính chiếu hậu.
Nương theo ánh đèn đường, chỉ thấy sắc mặt thiếu gia tái mét, cũng không biết bởi vì tức giận, hay là vừa rồi đi xăm, mà bị đau.
Một lúc sau, tiếng ho khan không kiềm chế được của Lục Hoặc từ ghế sau truyền tới.
Nhìn ra bên ngoài, Kiều Tịch đang trò chuyện cười đùa với người đàn ông khác, anh vệ sĩ cảm thấy thiếu gia ủy khuất.
Bình luận