🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: 103

Kiều Tịch nhìn Lục Hoặc, ánh mắt rơi trên cằm anh.

Dấu răng trên mặt anh bị cô cắn hiện rất rõ.

Ngũ quan người đàn ông sắc sảo, góc cạnh, đường nét cứng rắn và lạnh lùng, nhưng trên cằm lại có nơi dấu răng đỏ hồng, có hơi buồn cười.

Muộn phiền trong lòng Kiều Tịch mới thoáng đi một chút, nhưng mới chỉ cắn một cái, vẫn rất tức giận.

Cô lạnh mặt, hất tay anh đặt nơi eo cô ra, “Em muốn đi ngủ, anh ra ngoài đi.”

Vừa dứt lời, bụng Kiều Tịch lại kêu lên.

Cô đỏ mặt vì xấu hổ, quá mất mặt.

“Ăn cái gì đó trước khi đi nghỉ đã?” Giọng nói trầm thấp của Lục Hoặc mang theo ý dỗ dành, “Đói bụng sao mà ngủ được?”

“Hơn nữa, trừng phạt người khác bằng cách bỏ đói mình, không phải là hại chính mình sao?” Lục Hoặc nói: “Trong phòng bếp có đồ ăn mới hâm lại, còn có một ít bánh, anh cùng em xuống lầu ăn một chút?”

Biết cô chưa ăn gì, lúc ăn tối, anh bảo nhà bếp hâm nóng, chờ khi cô đói bụng có thể ăn bất cứ lúc nào.

Kiều Tịch đúng là đói bụng, cô không trả lời, mà lạnh lùng, rời khỏi đùi Lục Hoặc, đi ra ngoài.

Cô gái rõ ràng vẫn còn tức giận.

Trong lồng ngực thiếu vắng, lần đầu tiên Lục Hoặc cảm thấy trống rỗng.

Ở lầu một, Kiều Tịch lặng lẽ ngồi một bên bàn ăn, ăn bữa tối muộn, thậm chí còn không thèm nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh cô.

Lục Hoặc chưa từng chăm sóc người khác, nhưng mà, nhìn cô thích ăn món nào, anh sẽ gắp để vào bát cho cô.

Anh dùng mu bàn tay chạm vào bát canh, phát hiện canh còn nóng, anh mới đặt bên tay cô, “Canh còn nóng, đợi lát nữa có thể uống.”

Rõ ràng chuyện chưa từng lại, nhưng lại quen thuộc như thể đã làm vô số lần.

Thấy cô gái nhặt rau thơm dính ở sườn ra, Lục Hoặc hỏi: “Không thích ăn rau thơm à?”

“Có mùi.” Kiều Tịch không thích mùi của rau thơm, cô cảm thấy có mùi.

Lục Hoặc với cái đĩa sườn lại, ngón tay thon dài cầm đũa, chăm chú gắp từng cọng rau thơm.

Dưới ánh đèn, người đàn ông nhíu mày chăm chú.

Giữa đôi mày thanh tú, không còn vẻ ngây ngô, mà là sự trầm ổn và trưởng thành qua nhiều năm, ống tay áo xắn hờ, lộ ra cánh tay mạnh mẽ.

Kiều Tịch lặng lẽ thu hồi ánh mắt, cô ý thức được, Lục Hoặc bây giờ không phải chàng trai, mà là một người đàn ông trưởng thành.

Đối mặt với Lục Hoặc lớn hơn cô bảy tám tuổi, cô không thể bắt nạt anh, ngược lại còn phải chịu đựng anh ở mọi nơi.

“Còn muốn không?” Lục Hoặc ngước mắt, nhìn về phía cô gái.

Anh vớt hết rau thơm trên sườn, miếng sườn xào chua ngọt trông rất hấp dẫn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...