Chương 101: 101
Trên bàn ăn, Kiều Tịch đang ăn từng ngụm cháo, lén đánh giá Lục Hoặc, đường nét gương mặt cứng rắn, lạnh lùng.
Mi mắt cụp xuống che đi ánh mắt sắc bén của anh.
Tầm mắt Kiều Tịch di chuyển, qua cổ, khuôn ngực rộng, ánh mắt rất tùy ý.
Lục Hoặc chậm rãi nâng mí mắt, bắt gặp ánh mắt của cô, nhàn nhạt nhìn một cái, mặt không hề có cảm xúc.
Kiều Tịch đột nhiên cảm thấy, cháo ngon ăn đến bên miệng không còn thơm nữa.
Đặc biệt là nghĩ tới vừa rồi anh cho người đưa thư mời cho Triệu Vũ Tích, còn chuẩn bị lễ phục, Kiều Tịch ngột ngạt, như có một cục bông nghẹn lại, thật khó chịu.
Chú ý tới cô không ăn nữa, Lục Hoặc cầm lấy khăn lau tay, động tác tao nhã.
“Ăn no rồi?” Lục Hoặc lạnh giọng hỏi.
Lông mi Kiều Tịch như cây quạt nhỏ, khé rung vài cái, “Tâm tình không tốt, không muốn ăn.”
“Tới đây.” Lục Hoặc nhìn cô.
Mắt Kiều Tịch sáng lên, cô đứng dậy đi về phía anh.
“Ngồi đi.” Lục Hoặc ra hiệu cho cô ngồi xuống chỗ bên cạnh anh.
Kiều Tịch thấy hơi khó hiểu nhưng vẫn ngồi xuống.
“Nâng chân trái lên.”
“Làm gì?” Ánh mắt người đàn ông u ám, Kiều Tịch theo bản năng muốn giấu chân đi, cô còn tưởng rằng anh gọi cô lại đây, là muốn hỏi cô vì sao tâm tình không tốt mà dỗ cô.
Nhưng mà, Lục Hoặc rõ ràng cũng không quan tâm cô đang cảm thấy thế nào.
Kiều Tịch bĩu môi, không vui, cũng không quen Lục Hoặc lạnh nhạt với mình như vậy. Kiều Tịch cảm thấy bản thân bị Lục Hoặc chiều hư, không thể chịu được anh phớt lờ cô như vậy.
“Nâng chân lên.” Lục Hoặc nói lại. Ngữ khí anh nhàn nhạt, lại không khoan nhượng.
Kiều Tịch bỏ dép lê, nâng chân trái lên.
Bàn tay của người đàn ông đi xuống, trực tiếp nắm lấy mắt cá chân của cô.
Ngón tay anh lạnh ngắt, ngay cả lòng bàn tay cũng lạnh lẽo, còn có vết chai mỏng. Kiều Tịch không thoải mái mà tránh né, đặc biệt vừa rồi cô dẫm chân trần trên đất, lòng bàn chân hơi bẩn, bị Lục Hoặc xa lạ nắm, mặt có hơi nóng.
Cho dù da mặt cô có dày đến đâu, cũng không thể chịu được Lục Hoặc nhìn chằm chằm vào chân mình.
Giây tiếp theo, tay Lục Hoặc bắt đầu tháo cái lắc trên mắt cá chân.
“Cái lắc là ai đưa cô?” Lục Hoặc hỏi lại.
“Đây là của em, là anh tặng cho em, không thể cởi ra.” Kiều Tịch muốn rút chân ra, nhưng bàn tay người đàn ông siết chặt mắt cá chân cô, cô không thể tránh ra được.
Ngón tay Lục Hoặc mảnh khảnh, từng đốt ngón tay rõ ràng, khéo léo tháo cái lắc xuống.
Kiều Tịch thấy anh lấy cái lắc của cô cho vào túi của anh, “Đây là của em.”
Bình luận