Chương 100: 100
Ngoài hành lang, chị giúp việc đã thu dọn xong phòng bếp chuẩn bị nghỉ ngơi, cô ấy vừa hay gặp được vệ sĩ từ bên ngoài đi vào.
“Thiếu gia ở trong phòng à?” Anh vệ sĩ hỏi.
“Trong phòng.” Chị giúp việc ngăn người lại, “Anh muốn đi tìm thiếu gia?”
“Có chút việc phải báo cáo với cậu ấy.”
“Tiểu Tịch đang ở trong phòng thiếu gia, nếu không có chuyện gì quan trọng, ngày mai anh hãy báo lại với thiếu gia.” Chị giúp việc nhắc nhở.
Nếu như nói trước kia anh vệ sĩ là tên ngốc, từ khi có bạn gái, anh ấy đã thông suốt, không hỏi vì sao bây giờ không nên tới tìm thiếu gia.
“Vậy ngày mai tôi báo lại với thiếu gia.” Anh vệ sĩ sờ mũi, vẻ mặt thức thời.
Thấy anh vệ sĩ trở lại gác, chị giúp việc tắt đèn phòng khách, chỉ để lại ánh đèn vàng mờ ảo.
Biệt thự yên tĩnh trở lại, ánh trăng mùa đông đặc biệt thanh lãnh, mà trong phòng lúc này, nhiệt độ dần tăng cao, rõ ràng là trời đông giá rét, bên ngoài gió thổi buốt xương, trong nhà ấm áp dễ chịu, khiến thân thể khô nóng.
Tức Hỏa sau khi ăn tối, chạy về ổ của mình co lại thành quả cầu tuyết mà thϊếp đi, nhưng giường lớn cách đó không xa có tiếng động.
Tức Hỏa hận không thể dựng thẳng tai lên, che chắn lại.
Trên giường lớn, đôi mắt chàng trai được buộc dải lụa đỏ, thắt lưng buộc ngang cổ tay, hai tay đan vào nhau, đặt trên đỉnh đầu.
Anh mặc một thân màu đen, dáng người cao ráo, ngực rộng, thân hình có tính công kích lại phối hợp với cô, giả bộ bị đẩy ngã.
“Tịch Tịch.”
Trong phòng an tĩnh, giọng nói của anh như bị cát chà xát, trầm thấp lại khàn khàn.
Anh nằm trên giường, đôi chân dài cong lên, áo khoác màu đen được cô phanh ra hai bên.
Dải lụa đỏ cũng không che được hết, vẫn lộ ra ánh sáng, Lục Hoặc có thể cảm nhận được nguồn sáng, nhưng lại không thể nhìn rõ mọi thứ trước mắt.
Mất đi thị giác, năm giác quan trở nên nhạy cảm hơn.
Anh có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng từ mái tóc rũ xuống của Kiều Tịch, cũng có thể cảm nhận được hơi thở cô gái phả vào cằm anh.
Anh vô thức siết chặt tay, rõ ràng cô chưa làm gì, thân thể anh đã căng chặt.
Kiều Tịch cố hết sức buộc chặt hai tay Lục Hoặc, không thể quá lỏng để anh thoát được, cũng không thể trói quá chặt, làm tay anh bị thương.
Cột xong, cô nhìn anh từ trên cao, âm thanh có chút đắc ý, “Lục học trưởng?”
Nghe ra cô trêu chọc, Lục Hoặc đỏ mặt, “Tịch Tịch.”
Cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của cô đang bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh, dưới ánh đèn, gương mặt tuấn tú phiếm hồng, giọng nói của anh cũng khàn hơn, “Bây giờ vẫn chưa được.”
Bình luận