Editor: Tờ Tờ
--------------
Nhóc hồ ly nhấc chân trước lên bới bới đất, rồi tại chỗ nhảy phắt hai cái, ngẩng đầu ưỡn cái mõm nhọn của mình ra, lại xoay người vẫy vẫy chiếc đuôi xù to, ra sức chứng minh mình tuyệt đối không phải chó con.
Thanh niên thu hết quả vào trong lòng ngực, rồi từ trên cây nhảy xuống, hắn đi đến trước mặt nhóc hồ ly.
Thân thể bỗng lơ lửng trên không trung, nhóc hồ ly bị nhét vào một cái ôm tràn ngập hương quả chín. Động tác dịu dàng cùng hơi thở ngọt lành khiến nó không lập tức né tránh, rồi nó cuộn tròn trong lòng ngực thanh niên, chẳng có chút gì là sợ hãi.
Đôi mắt tròn xoe giống đá quý nhìn chằm chằm vào thanh niên đang đưa tay nhặt lấy quả dại trên mặt đất.
Bàn tay to với những khớp xương thon dài cố ý quơ quơ quả dại bắt được trước mặt nhóc hồ ly, thấy nhóc hồ ly vươn móng vuốt định cướp lấy, thanh niên liền cọ quả dại vào tay áo, rồi đưa cho nhóc hồ ly.
“Cho ngươi ăn quả này, xuống núi cùng ta nhé?” Thanh niên cười khanh khách thương lượng.
Nhóc hồ ly ôm quả dại mà gặm, lỗ tai giật giật, làm bộ nghe không hiểu.
“Ngươi là linh sủng nhà ai vậy? Da lông sạch sẽ quá.” Thanh niên nhéo nhéo lỗ tai trắng của hồ ly, bỗng một cái móng vuốt vươn tới chụp bay bàn tay đáng ghét ấy.
Quả dại liền lăn trên mặt đất, nhóc hồ ly u oán liếc thanh niên một cái, giãy giụa định nhảy xuống nhặt.
Một tay thanh niên ôm chặt, ấn hồ ly ở trong ngực, làm càn mà xoa nhẹ đầu hồ ly, nói: “Đừng nhặt, ta cho ngươi một quả mới.”
Hồ ly có quả xong liền an tĩnh rúc ở trong ngực thanh niên.
“Ngươi có chủ nhân không? Ta thật sự ôm đi đấy nhé?” Thanh niên lại cào lỗ tai hồ ly, nhóc hồ ly vẫn hết sức chuyên chú gặm quả dại, không thèm để ý tới.
Khúc Tiểu Khê dùng dư quang liếc xuống dưới chân núi, dù sao cũng phải đi xuống, để thanh niên ôm xuống cũng được.
Bằng vào giác quan thứ sáu của động vật, Khúc Tiểu Khê không có cảm nhận được chút ác ý nào ở trên người thanh niên, tương phản, trên người thanh niên có hơi thở khiến hồ ly cảm thấy vô cùng an tâm.
Khúc Tiểu Khê nửa đường nhặt được tọa kỵ, đi xuống tụ Linh Sơn.
Phố xá ầm ĩ khiến hồ ly khó chịu.
Khúc Tiểu Khê vốn tính xuống núi là nhảy khỏi vòng tay để trốn đi, nhưng thấy ven đường nước bẩn loang lổ, lá cải héo rũ rơi vãi, nhóc hồ ly do dự một chút rồi lại rúc sâu hơn vào lòng ngực thanh niên.
Trong đám người hỗn tạp đủ loại mùi, quả nhiên thúi hoắc, chỉ có xiêm y trên người thanh niên tàn lưu mùi hương nhàn nhạt, hết sức dễ ngửi.
Thanh niên vuốt ve lông hồ ly, ung dung dạo đi trên phố, mua nhà này cái bánh bao, lại mua nhà kia một túi gà nướng.
“Ai u! Ta tam…… Thiếu gia ơi! Cuối cùng cũng tìm được ngài! Ngài đây là muốn hù chết tiểu nhân ư!” Một thanh âm lanh lảnh vang lên, người còn cách nửa con phố đã vừa gọi vừa cuống quýt chạy về phía thanh niên.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?