Editor: Tờ Tờ
----------
Khi tỉnh lại, bên tai Khúc Tiểu Khê đã vang vọng tiếng của mẹ và em gái.
Cha Khúc, mẹ Khúc có nhiều công ty, nhiều ngày không về nhà nên Khúc Tiểu Khê đã lâu không được nghe mẹ nói nhiều như thế.
"Cũng coi như trong họa có phúc, số phận của con có lẽ đã định sẵn kiếp nạn này." Giọng mẹ Khúc từ trước đến nay luôn lãnh đạm nhưng nay lại pha chút buồn bã, bà cảm khái nói: "Nếu khôi phục rồi, phải nghỉ ngơi thật tốt, chờ thân thể khỏe mạnh hẵng đi học."
"Mẹ, còn chuyện tài xế." Em gái nhắc nhở.
"Mẹ sẽ xử lý."
Thanh âm vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên: "Kỳ thật con cảm thấy thân thể của mình không có vấn đề gì......"
"Bác sĩ nói cần quan sát thêm một đoạn thời gian." Khúc Ca đánh gãy lời đối phương.
"Được rồi." Tiếng nói trong trẻo dịu dàng vang lên, người ấy biết nghe lời phải nói "Đều nghe em hết."
Tầm mắt mơ hồ của Khúc Tiểu Khê dần tìm được tiêu điểm.
Cậu từ trên giường đứng dậy, liền nhìn thấy mẹ và em gái đang ngồi ở bên giường bệnh, quan tâm mà nhìn chăm chú vào...... phía sau cậu.
Khúc Tiểu Khê quay đầu lại, phát hiện phía sau lưng mình có người đang nửa nằm dựa trên giường bệnh.
Trên trán người nọ quấn băng gạc quanh đầu, ánh mắt linh động, khóe miệng nhếch lên, đều làm Khúc Tiểu Khê cảm thấy vô cùng xa lạ, thế cho nên nhóc ngốc ngơ ngác hồi lâu mới nhận ra người đang ngồi ở trên giường nói chuyện, chính là cậu.
Nhóc ngốc hoàn toàn sững sờ tại chỗ. Bộ xử lý thông tin của bé AI không đủ để hiểu được cảnh tượng phức tạp như thế.
Cậu mờ mịt cúi đầu, giơ hai tay lên.
Vẫn là mu bàn tay của cậu, lật lại, vẫn là lòng bàn tay của cậu.
Chỉ là, đôi tay này của cậu nửa trong suốt.
Trên người Khúc Tiểu Khê còn mặc cái áo sơmi và chiếc quần hưu nhàn, cơ thể đồng dạng nửa trong suốt, phảng phất như thời gian của Khúc Tiểu Khê đã bị ngừng lại vào ngày hôm ấy.
Mà thay thế cậu, cũng như chiếc kim đồng hồ một lần nữa tiến về phía trước, là vị [ Khúc Tiểu Khê ] trước mắt này.
Công việc của Mẹ Khúc rất rất bận, bận đến mức có lần Khúc Tiểu Khê không cẩn thận ngã xuống cầu thang, bà cũng không trở về nhà nhìn một cái.
Lần này mẹ Khúc đã bỏ ra vài phút, ở bên [ Khúc Tiểu Khê ] mà nói nhiều thêm hai câu. Công ty bên kia gọi tới ba cuộc điện thoại, mẹ Khúc liền dặn dò Khúc Ca chiếu cố anh trai thật tốt, rồi vội vã chạy về công ty mở họp.
[ Khúc Tiểu Khê ] phất tay, ngọt ngào nói: "Mẹ vất vả rồi."
Trên mặt mẹ Khúc lộ ra nụ cười vui mừng mà Khúc Tiểu Khê chưa bao giờ gặp qua.
Khúc Tiểu Khê ngơ ngẩn nhìn nửa chân mình biến mất khỏi giường, hướng một bên đi đi, đi ra khỏi giường bệnh, nửa trong suốt chân khôi phục nguyên dạng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?