Editor: Tờ Tờ
-------------
Nghi vấn của Nhạc Hiểu Dao và Khúc Tiểu Khê vẫn chưa có được lời giải đáp.
Trong không gian yên tĩnh đến độ nghe được tiếng hít thở, Nhạc Hiểu Dao lúng túng nói: “088 còn có rất nhiều ký chủ, nên khả năng có việc vội phải đi.”
Khúc Tiểu Khê tỏ vẻ thấu hiểu mà gật đầu: “Tớ chỉ là có chút tò mò.”
“Vậy để lần sau tui hỏi nó giúp cậu nhé.” Nhạc Hiểu Dao thuận miệng hứa bừa một câu.
Nhưng nhóc ngốc lại tin: “Được nha.”
Nhạc Hiểu Dao: “……”
Đã lén hỏi thăm thân phận người ta thì thôi đi, còn bị bắt tại trận nữa chứ, Nhạc Hiểu Dao có chút ngượng ngùng.
Y cảm thấy Khúc Tiểu Khê đã sớm không còn ngốc nữa, chỉ là tính cách cậu ấy vốn chậm chạp, nên dù có khôi phục cũng khó nhận ra.
Càng là người dễ dỗ dành, khả năng lừa gạt càng khó, chẳng lẽ là khôn nhưng giả ngốc sao.
Một ngụm uống xong ly sữa bò, Nhạc Hiểu Dao đứng dậy đi rửa ly, lại súc miệng, rồi bọc thảm ngồi xếp bằng ở bên cạnh Khúc Tiểu Khê: “Vì sao cậu lại cảm thấy bản thân từ rất lâu trước kia đã quen biết Hoắc Minh thế?”
Nhạc Hiểu Dao không chút khách khí mà bát quái chuyện của Khúc Tiểu Khê.
Khúc Tiểu Khê nhớ rõ Nhạc Hiểu Dao từng nói qua một câu “chồng của bạn, không thể khinh”, cậu không hiểu lắm “chồng của bạn” là thứ gì, nhưng “Bạn” thì hẳn là đang nói cậu.
Nhạc Hiểu Dao coi cậu là bạn bè.
Khúc Tiểu Khê nguyện ý chia sẻ một chút phiền não của bản thân cho bạn bè, cậu chậm rãi nói: “Tớ ngẫu nhiên sẽ nhớ tới một ít, đoạn ngắn rải rác.”
“Những đoạn ngắn đó, có giọng của Hoắc Minh, tớ có thể nhận ra..”
Nhạc Hiểu Dao đã sớm đoán được Khúc Tiểu Khê không đơn giản, nghe ý của Khúc Tiểu Khê, có thể là kiếp trước kiếp này? Hoặc là những chuyện xưa kỳ ảo.
Nhạc Hiểu Dao tò mò: “Tui có thể hỏi về những đoạn ngắn mà cậu nhớ tới là gì được không?”
Khúc Tiểu Khê nghĩ nghĩ, cảm thấy không có gì là không thể kể, liền nói cho Nhạc Hiểu Dao.
Cậu nói, có một người mang giọng nói vô cùng lãnh đạm, luôn nói những lời cậu nghe không hiểu; có đôi khi, cậu sẽ cảm thấy rất đau rất đau; có Hoắc Minh, trừ bỏ thanh âm, Khúc Tiểu Khê còn có thể nhớ lại một bóng dáng mơ hồ, bộ dáng Hoắc Minh trong mảnh nhỏ ký ức ấy không phải bộ dáng hiện tại, tóc dài, ngồi ở trên cây, cười nói cái gì mà cún con……
Khúc Tiểu Khê nhớ tới Hoắc Minh lúc ấy liền cảm thấy vui vẻ, nhưng đôi khi lại cảm thấy khổ sở.
Cậu muốn biết tại sao lại như vậy.
Giữa cậu và Hoắc Minh, từng xảy ra chuyện gì.
Cậu vì sao luôn vô thức sợ hãi, sợ Hoắc Minh rời đi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?