🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên

Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên


Chương 28: "Chưa bao giờ là người đặc biệt nhất"

Editor: Tờ Tờ

--------------

Melody: Tôi có nói về biểu hiện kì quái của Khúc Tiểu Khê, nhưng mẹ nói bà ấy rất bận, bảo tôi đừng gây thêm phiền phức nữa.

Melody: Bà ấy vẫn không tin.

Melody: Chờ bà ấy trở về, tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với bà ấy.

Melody: Có lẽ sẽ tốt hơn một chút.

Hành ngàn dặm đường: Không vội.

Hành ngàn dặm đường: Có anh ở trường học quan sát rồi, đừng lo lắng.

Khúc Ca thả điện thoại xuống, bực bội vò tóc, từ trong ngăn kéo lấy ra một cái kẹp tóc, cô bé vừa kẹp tóc vừa nói thầm: “Người nói vội chính là anh ta, mà nói không vội cũng là anh ta.”

Khối 10 có cuộc thi biện luận, Khúc Ca là biện luận viên thứ ba, áp lực rất lớn. Trên bàn có một đống tư liệu được mở ra, cô bé cầm lấy bút gạch hai hàng, một chữ cũng chưa vào đầu, phần tóc chưa được kẹp chặt lại trượt xuống từ bên tai.

Khúc Ca ném bút, vùi đầu vào đống tư liệu, nhắm mắt lại.

“Thật phiền phức.”

Nhạc Hiểu Dao xuống tầng lấy nước, đi ngang qua phòng Khúc Ca, cửa phòng ngủ đột nhiên bị kéo ra, dọa y giật mình.

Trong tay Khúc Ca cũng cầm một cái cốc, cô bé nhàn nhạt quét mắt về phía Nhạc Hiểu Dao, rồi bước xuống lầu.

Nhạc Hiểu Dao đi phía sau Khúc Ca, thấy được chiếc kẹp tóc màu trắng của cô bé. Tóc Khúc Ca không dài lắm, ngày thường buộc cao thành đuôi ngựa, bên dưới đuôi ngựa còn cài thêm hai cái kẹp màu sắc rực rỡ, để giữ mấy sợi tóc con không rơi xuống.

Vẫn là lần đầu tiên Nhạc Hiểu Dao thấy cô bé dùng kẹp tóc, cài không quá cao, làm Khúc Ca bớt đi vài phần sắc sảo, nhưng lại tăng thêm vài phần thanh nhàn.

Nhạc Hiểu Viện cũng thích dùng loại kẹp tóc có màu sắc rực rỡ. Cài một cách tùy ý, không lo rối tóc. Loại kẹp màu sắc rực rỡ hình chữ nhất thường được dùng để cài tóc mái.

Nhạc Hiểu Dao từng mua cho cô bé một cái hộp lớn, loại nào cũng có.

Nhưng Nhạc Hiểu Viện sẽ không dùng trang sức màu trắng trên tóc, nói là màu trắng không may mắn.

Nhạc Hiểu Dao mải nghĩ đến ngẩn ngơ, không chú ý rằng Khúc Ca đã lấy nước xong và đang đứng ở một bên quan sát y.

Nước đã nhanh chóng chạm đến miệng cốc, Nhạc Hiểu Dao đóng chốt mở, phát hiện Khúc Ca còn chưa đi.

“Làm sao vậy?” Nhạc Hiểu Dao cười nói.

Khúc Ca hỏi y: “Anh vừa nãy đang nhìn ai?”

Nhạc Hiểu Dao liền nghẹn, vội nuốt nước miếng, rồi tiếp tục cười với Khúc Ca: “Nhìn em chứ ai nữa.”

Khúc Ca không nói chuyện, cô bé nhìn Nhạc Hiểu Dao một cái thật sâu, rồi xoay người rời đi, khi đi đến cầu thang lại bỗng quay đầu nói: “Về sau đừng gọi tôi là em gái, nghe không quen.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...