Editor: Tờ Tờ
---------
Hạ Lê đột nhiên té xỉu, Tô Nghệ Cẩn liền đưa cô tới bệnh viện, sau đó phát hiện ra Hạ Lê đã mang thai, đứa bé trong bụng suýt thì không giữ được.
Lúc này Tô Nghệ Cẩn lại không cường ngạnh như khi đối mặt với Mộ Thích Trần, cô chờ Hạ Lê tỉnh lại, để Hạ Lê tự lựa chọn: Nếu muốn giữ đứa bé, cô ấy sẽ từ hôn cùng Mộ Thích Trần, để thành toàn cho đôi tình nhân này; nếu không cần đứa bé, cô ấy sẽ đưa Hạ Lê ra nước ngoài, bảo đảm sẽ không gặp lại Mộ Thích Trần nữa.
Hạ Lê nằm ở trên giường bệnh khó khăn lắm mới lấy được chút thanh tỉnh, cô liền lấy điện thoại đặt ở đầu giường, mở lịch sử trò chuyện cùng Mộ Thích Trần còn dừng lại ở tối hôm qua ra.
Ngày hôm qua Mộ Thích Trần uống say ở bên ngoài, có nhắn cho cô, muốn Hạ Lê cho hắn thêm chút thời gian, để xử lý chuyện trong nhà.
Chờ Mộ Thích Trần về nhà, người đã say không còn biết gì, ôm Hạ Lê khóc không ngừng, khóc suốt một đêm khiến đầu óc Hạ Lê nóng lên, lập tức đặt vé máy bay tới thành phố H tìm Tô Nghệ Cẩn.
Nghi ngờ tựa như một hạt giống, chôn dưới đáy lòng, dấu vết để lại đều thành chất dinh dưỡng, tưới dội xuống hạt giống ấy khiến nó mọc rễ nảy mầm, rồi trở thành những dây leo rậm rạp chằng chịt.
Hạ Lê nhớ đến lời âu yếm dưới ánh hoàng hôn, nhớ đến những lời hứa hẹn trước khi ở chung, nhớ đến sự trầm mặc trong chớp mắt ấy…… Mỗi một lần trầm mặc, do dự, chần chờ, mỗi một ánh mắt từng hướng về phía cô, tựa hồ đều chứa đựng đầy thâm ý.
Quan tâm sao? Thật sự là quan tâm sao?
Bản thân chính là người luôn bị ánh mắt chuyên chú ấy nhìn đến, trong lòng Hạ Lê rõ ràng nhất.
Quan tâm.
Nhưng không quan tâm đến thế.
Hạ Lê sảy mất đứa bé trong bụng chưa thành hình, cô không muốn tiền của Tô Nghệ Cẩn, một mình trở về nhà, dưới sự khuyên bảo của cha mẹ liền tạm nghỉ học rồi đến nơi khác ở.
Nhưng mà Hạ Lê như là bị nhốt trong 5 năm như mộng như ấy, mở mắt nhắm mắt đều là hình ảnh Mộ Thích Trần nói “yêu” cô.
Đáy lòng cô cũng có thanh âm không ngừng vang lên, nói “Trở về đi”, nói “Tha thứ cho anh ấy đi”, nói “Cô còn yêu anh ấy mà”……
Hạ Lê đến bờ biển, để mặc sóng biển cuốn mắt cá chân mình, rồi đến cẳng chân, làn váy.
Những lời Tô Nghệ Cẩn nói đột ngột vang vọng bên tai, người phụ nữ thành thục chẳng màng đến tình yêu ấy nói: “Đi ra nước ngoài đi, chuyên tâm học hành, và yêu lấy bản thân.”
Hạ Lê nhìn mặt biển không thấy điểm cuối, cùng mặt trời rực đỏ dần lặn xuống, như một quả cầu rực lửa đang nhanh chóng rơi xuống mặt nước dịu êm.
Sóng nước lấp loáng cũng có thể khiến con người ta mê muội dù không có những lời âu yếm dịu dàng, cho nên một chớp mắt si mê đến tột cùng kia là bởi vì những lời hắn nói, hay vẫn là do khung cảnh này.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?