🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên

Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên


Chương 26: "Nguyên tác"

Editor: Tờ Tờ

--------------

Đại hội đạo giáo kết thúc, các đạo sĩ được an bài đi tham quan, du ngoạn khu vực bản địa. Tiểu đạo sĩ chờ mãi, mãi mới chờ được đến khi hoạt động du ngoạn kết thúc, rồi nóng lòng thúc giục sư phụ về hoa thanh điện.

Lão nhân gia bị thúc giục đến độ bỏ lỡ cơ hội thưởng thức đêm tiệc cuối xa hoa, đành lên một chuyến bay, suốt đêm trở về thành phố S.

Sáng sớm ngày thứ hai, lão đạo sĩ bị tiểu đạo sĩ kéo xuống núi, cầm cái bánh cùng quả trứng gà, dưới làn sương mù, lượn lờ bên quầy ăn bữa sáng, quan sát cổng lớn của trung học Đức Dục.

Bảo vệ liên tục hướng ánh mắt về phía bàn có một già một trẻ đều mặc đạo bào, muốn đuổi người đi, lại cảm thấy nhỡ tiểu đạo sĩ chỉ là có phần ngưỡng mộ cảnh tượng học sinh đi học thì sao?

Cùng sư phụ đến cổng trường bày tỏ vài câu hâm mộ cũng không vi phạm quy định.

Bảo vệ đĩnh đĩnh ngực, định bày ra bộ mặt tốt nhất của trung học Đức Dục.

Nhưng mà tiểu đạo sĩ vất vả học xong chín năm giáo dục bắt buộc, đã không muốn tiếp tục học nữa, cũng không nghĩ lại về với thân phận học sinh.

Ánh mắt tiểu đạo sĩ tuần tra kĩ trên từng học sinh của trung học Đức Dục, khi sư phụ cậu mở miệng khuyên cậu nên đọc sách thêm hai năm nữa, thì cổ tay áo lão đạo sĩ bỗng bị kéo chặt: “Sư phụ sư phụ! Chính là người kia!”

Hai vị đạo sĩ trốn ra đằng sau xe bán bữa sáng, rồi ló ra hai cái đầu nhìn chằm chằm [ Khúc Tiểu Khê ] đang xuống xe.

Từ lúc xuống xe đến khi đi vào cổng trường, trước sau không vượt quá hai mươi giây. Lão đạo sĩ liền vuốt râu, bước ra từ phía sau xe bán đồ ăn, trầm ngâm nói: “Không có gì bất ổn cả.”

“Ôi, cả sư phụ cũng không nhìn ra vấn đề gì sao ạ?”

Tiểu đạo sĩ hướng về phía bà chủ chuẩn bị đuổi người mà gọi thêm hai ly sữa đậu nành, đứng ở bên cạnh sư phụ nói: “Chính là tình huống mà vị tiểu thí chủ kia miêu tả, đích xác là bị đoạt xá mà.”

“Con ngốc quá.” Lão đạo sĩ nhận lấy sữa đậu nành, gõ đầu tiểu đạo sĩ, “Người khác nói cái gì con cũng tin à?”

“Kia cũng không phải…… Kỳ thật con có thể mơ hồ cảm giác được một phần kỳ quái, nhưng lại không biết diễn tả thế nào……”

Lão đạo sĩ còn nhìn bóng dáng [ Khúc Tiểu Khê ] dần đi xa, ông hiểu rõ ý mà đồ đệ nhà mình muốn diễn tả, là có một chút cảm giác không ổn, nhưng ông cũng không rõ cảm giác này xuất phát từ đâu.

“Tiểu thí chủ kia của con không phải nói có thể khuyên được người nhà của đối phương sao? Việc này vẫn cần người giám hộ tự mình mở miệng, chúng ta mới có thể nhúng tay.”

“Dạ.” Tiểu đạo sĩ lấy điện thoại ra rồi nhắn tin cho Hoắc Minh, ngửa đầu hỏi sư phụ, “Chúng ta cứ như vậy mà trở về sao ạ?”

“Không thì thế nào.” Lão đạo sĩ lại gõ gõ đầu tiểu đạo sĩ, vung tay áo, cầm sữa đậu nành sải bước rời đi.

Tiểu đạo sĩ vội vàng đuổi kịp, nghe được sư phụ cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao trông gương mặt này lại quen quen thế nhỉ ……”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...