Editor: Tờ Tờ
--------
Chuông báo sắp vào tiết một của buổi chiều đang reo lên, Hoắc Minh cầm theo áo khoác rồi bước một bước ba cái bậc thang mà chạy lên tầng.
Lúc rẽ qua thang lầu đụng phải một bóng dáng quen thuộc, hắn sững sờ tại chỗ mà nhìn vài giây, mới phản ứng lại rằng đối phương mặc áo dài tay lẫn quần dài, không phải Khúc Tiểu Khê.
Hoắc Minh tạm thời không muốn nói chuyện cùng kẻ đoạt đi thân thể Khúc Tiểu Khê, hắn thả chậm bước chân, đi phía sau [ Khúc Tiểu Khê ].
Người phía trước lại dùng dư quang liếc thấy hắn.
“Chào nha.” [ Khúc Tiểu Khê ] quay đầu lại lễ tiết tính chào hỏi. Hoắc Minh thần sắc nhàn nhạt, chuẩn bị làm lơ [ Khúc Tiểu Khê ] mà trực tiếp lên tầng, ánh mắt vội vàng lướt qua mặt đối phương, lại đột nhiên dừng lại.
“Cậu đánh nhau với người khác?” Hoắc Minh lập tức túm cổ áo [ Khúc Tiểu Khê ], nhìn thấy gương mặt trắng nõn ấy sưng thành một mảng, khóe miệng xanh tím còn đang rướm máu.
Hoắc Minh phẫn nộ: “Ai cho cậu đánh nhau với người khác?”
Tự dưng bị người khác đánh vốn đã khó chịu, lúc này lại bị Hoắc Minh không thể hiểu được túm cổ áo đầy tức giận, [ Khúc Tiểu Khê ] quả thực bị chọc giận liền cười: “Tớ cùng ai đánh nhau cậu quản được à? Buông tay.”
Hoắc Minh không buông, khuôn mặt trở nên lạnh lẽo, đôi mắt đen kịt như muốn ăn thịt ng/ười.
[ Khúc Tiểu Khê ] theo bản năng bày ra tư thế phòng ngự, tầm mắt hướng về phía cầu thang, tự hỏi nếu đem Hoắc Minh đẩy tới chỗ cầu thang có phải không không tốt lắm hay không.
“Khúc Tiểu Khê, Hoắc…… Trời ơi! Các cậu có chuyện gì thì cứ bình tĩnh nói chuyện, đừng động thủ!” Giữa trưa bị giáo viên gọi đi nói chuyện, Hạ Lê đi theo mấy bạn học khác cùng nhau về phòng học, nửa đường nhìn thấy hai người đang giương cung bạt kiếm lập tức cả kinh, chạy nhanh tới tách [ Khúc Tiểu Khê ] và Hoắc Minh ra
Đập vào mắt chính là vết thương thảm thiết trên khóe miệng [ Khúc Tiểu Khê ], Hạ Lê không thể tin tưởng mà quay đầu lại chất vấn Hoắc Minh: “Sao cậu lại đánh người?”
“Không phải……” [ Khúc Tiểu Khê ] đang muốn mở miệng giải thích, bị Hạ Lê bất ngờ kéo đến phía sau bảo vệ. Hạ Lê nhíu mày nhìn về phía Hoắc Minh, các bạn học khác thì nhìn lớp trưởng cùng [ Khúc Tiểu Khê ], lại nhìn nhìn mặt đen như mực - Hoắc Minh, nhất thời không dám buông ra cánh tay cơ bắp căng chặt của Hoắc Minh.
Không trách mọi người hiểu lầm, hình thể Hoắc Minh cùng với khóe miệng có vết thương của [ Khúc Tiểu Khê ], hơn nữa Hoắc Minh mới vừa nắm cổ áo [ Khúc Tiểu Khê ], mặc cho ai nhìn vào đều sẽ cảm thấy là Hoắc Minh bắt nạt bạn học.
Hoắc Minh không có ý định giải thích, nếu đây không phải cơ thể Khúc Tiểu Khê, hắn thật sự rất muốn túm người này lại rồi đánh một trận.
Chuông vào học vang lên, Hoắc Minh hất người đang túm lấy hắn ra, lạnh mặt xoay người lên lầu.
“Lớp trưởng, là hiểu lầm, không phải cậu ấy đánh…… Thật sự không phải……”
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?