🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên

Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên


Chương 20: "Ngươi đúng là người tốt"

Editor: Tờ Tờ

----------

Trên đường đến phòng y tế thực an tĩnh, ấn tượng của Hoắc Văn Uyên đối với Hạ Lê quả thực không tồi, anh sau khi nghe Hạ Lê giới thiệu thân phận lớp trưởng của mình, nghĩ nghĩ hỏi: “Bạn học, tôi có thể hỏi một chút về biểu hiện gần đây của Hoắc Minh ở trường học được không?”

Hạ Lê quay đầu lại, cười hạ: "Chỉ sợ Hoắc Minh biết sẽ nói em mách lẻo.”

Tuổi tác Hoắc Văn Uyên không quá lớn, Hạ Lê ở trước mặt anh không đến mức quá câu nệ, hơn nữa bộ dạng Hoắc Văn Uyên anh tuấn, phong độ nhẹ nhàng, thực dễ dàng đạt được hảo cảm của người khác: “Yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không nói với em ấy.”

Hạ Lê “ừm” trong chốc lát, nhỏ giọng nói: “Được rồi, em cũng chẳng phải muốn mách lẻo đâu. Chỉ là bạn học Hoắc Minh gần đây tâm tình không tốt, khả năng là do áp lực cuối cấp quá lớn, khiến ai nhìn vào cũng có phần lo lắng.”

Hoắc Văn Uyên gật gật đầu, Hạ Lê vừa nói xong, lại cảm thấy bản thân có hơi lắm miệng: “Thật ra Hoắc Minh là người rất tốt, nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng rất quan tâm người chung quanh. Anh về đừng mắng cậu ấy, hôm nay chỉ là việc ngoài ý muốn, Hoắc Minh không có việc gì là tốt rồi, bản thân cậu ấy khẳng định cũng sợ hãi lắm.”

Hoắc Văn Uyên không cảm thấy tên nhóc nhà mình sẽ bị dọa đến, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng: “Được.”

Hai người đã đến trước cửa phòng y tế, Hạ Lê liền gõ cửa, chủ động rời đi, còn vẫy vẫy tay với Hoắc Văn Uyên: “Em xin phép đi trước đây ạ, bạn học Hoắc Minh nếu muốn hỏi gì cũng có thể liên hệ với em bất cứ lúc nào cũng được.”

“Được, cảm ơn lớp trưởng.”

Hạ Lê cười lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, xoay người liền nện bước nhẹ nhàng mà chạy đi.

Cửa phòng y tế mở ra, Hoắc Minh lau bóng nhẫy miệng, hàm hồ nói: “Anh.”

Hoắc Văn Uyên hỏi hắn ăn xong chưa, Hoắc Minh gật gật đầu, lập tức dọn dẹp hộp cơm nhựa, cùng giáo y chào hỏi, theo anh rời đi.

Hoắc Văn Uyên thấy trán hắn có vết ứ thanh, phỏng chừng ngã cũng không nhẹ, nhớ tới những lời Hạ Lê nói, không định nạt Hoắc Minh nữa, ôm lấy người xuống lầu, hỏi: “Hai ngày này làm sao vậy, có tâm sự?”

Hoắc Minh bị giọng điệu ôn hòa của anh trai làm cho toàn thân nổi da gà: “Anh, em không có việc gì, thật sự.”

“Ừm.” Hoắc Văn Uyên vẫn không buông Hoắc Minh ra, nói, “Anh mới vừa nhìn thấy bạn cùng bàn của em, xác thật là một chút cũng không nhìn ra trước kia từng ngốc, là một cậu bé rất lanh lợi.”

Sắc mặt Hoắc Minh liền biến đổi: “Anh thấy cậu ấy ở đâu?”

Hoắc Văn Uyên liếc nhìn em trai mình: “Cửa văn phòng, cậu ấy đang đợi lớp trưởng của bọn em.”

“Âm hồn không tan……” Hoắc Minh thì thầm, sắc mặt lại xấu thêm vài phần.

“Cho nên em gần đây tâm tình không tốt xác thật là có quan hệ với người bạn cùng bàn kia phải không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...