Editor:Tờ Tờ
----------------
Khúc Tiểu Khê là kẻ ngốc.
Từ lúc sinh ra là vậy.
Từ khi sinh ra, cậu đã mang bộ dáng ngọc tuyết đáng yêu, nên ai nhìn thấy bé Tiểu Khê được quấn trong tã lót đều muốn khen "Thật đáng yêu", "Thật giống thiên sứ nhỏ".
Lớn lên chút, người trong nhà mới phát hiện Khúc Tiểu Khê không thích hợp.
Cậu là đứa trẻ thiểu năng trí tuệ, khuyết tật bẩm sinh.
Dù là đứa trẻ đáng yêu, cũng thành kẻ khuyết tật đáng thương.
Lúc học nhà trẻ, loại khác biệt này cũng không quá rõ ràng. Bởi Khúc Tiểu Khê rất ngoan, sẽ không nháo. Cậu chỉ là không hiếu động, cũng không thích nói chuyện. Khi các bạn nhỏ tìm cậu chơi, nếu không nhận được đáp lại, sẽ mau chóng đi tìm bạn nhỏ khác chơi cùng.
Chờ đến khi lên tiểu học, những câu hỏi ngây ngô nhưng lại vô cùng tàn nhẫn của bạn học dần kéo đến, các bạn học sẽ lôi kéo Khúc Tiểu Khê rồi không ngừng truy vấn: Cậu là đồ ngốc sao? Khúc Tiểu Khê cậu bị ngốc hả? Đầu óc cậu có bệnh phải không?
Cũng may Khúc Tiểu Khê khá chậm chạp, phần chậm chạp này cũng biểu hiện ở việc đối mặt với ác ý của ngoại giới.
Lời nói như lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Khúc Tiểu Khê, nhưng Khúc Tiểu Khê chỉ biết sờ sờ ngực mình, khó hiểu vì cái gì mà lại cảm thấy có chút đau. Nếu đau, liền cách xa người làm cậu đau là tốt rồi.
Vì thế Khúc Tiểu Khê thành người câm, thành người nhạt nhòa trong lớp. Cậu là một khối hình nằm tách biệt khỏi hình chữ nhật, là một khối dư thừa.
Khúc Tiểu Khê không cảm thấy như vậy có cái gì không tốt, cậu luôn quen độc lai độc vãng, cũng có thể che chắn tiếng cười nhạo ở bên ngoài.
Chỉ là bởi chỗ ngồi mới cách thùng rác gần quá, nên ngẫu nhiên sẽ bị các bạn học gần đấy "vô ý" ném rác làm bị thương.
Bắt đầu lên trung học, cha mẹ Khúc Tiểu Khê cuối cùng cũng tiếp thu hiện thực, đã đánh tiếng trước với bạn học của Khúc Tiểu Khê từ sớm. Lần này, Khúc Tiểu Khê không cần lại phải đối mặt với những nghi vấn chói tai đó nữa, bởi vì mọi người đều biết, người ngồi ở góc cuối của lớp, là đồ ngốc.
Mất sách bài tập cũng không sao, tìm không thấy cặp sách cũng không sao, Khúc Tiểu Khê rất ít khi tức giận đối với những sự kiện đột phát đó.
Cậu dần hiểu ra quy luật, nếu biểu hiện quá kích động, những kẻ giễu cợt cậu sẽ làm mọi việc trầm trọng thêm để khiến cậu càng tức giận, tốt nhất là giận đến mức đánh người, như vậy bọn họ liền có thể một bên đánh trả, một bên hô to: "Mau xem mau xem! Tên ngốc nổi điên nè! Tên ngốc đánh người rồi!"
Cuối cùng khi giáo viên đến, sẽ không ai giúp Khúc Tiểu Khê nói chuyện.
Bởi vì mọi người chỉ vui đùa cùng Khúc Tiểu Khê mà thôi, rõ ràng là Khúc Tiểu Khê động tay trước.
Khúc Tiểu Khê không muốn khiến bản thân lâm vào phiền toái, nên cậu học cách trốn tránh.
Sau cùng vẫn chỉ còn lại một mình cậu, giáo viên sẽ không để ý xem nhóc ngốc có nghe giảng hay không. Vừa tan học, Khúc Tiểu Khê liền rời khỏi phòng học đầu tiên để đi đến sân thể dục, hay lên sân thượng, đơn giản là chỉ muốn tìm một nơi không có người rồi trốn đi, chờ chuông tan học vang lên rồi trở về.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?