Editor: Tờ Tờ
------------
"Lộc cộc --"
Cục tẩy đặt ở góc bàn từ đầu ngón tay trốn đi, lăn xuống mặt đất.
Hoắc Minh nhìn chằm chằm cục tẩy đang nằm bất động trên mặt đất đến mức xuất thần, chuông hết giờ vang lên cũng không nghe được.
Có bước chân đang đi tới chợt dừng lại, một bàn tay trắng nón mềm mại bỗng nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của Hoắc Minh, rồi nhặt lấy cục tẩy.
Hoắc Minh đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với gương mặt mà mình mỗi ngày đều miêu tả cả trăm ngàn lần ở trong đầu.
"Khúc......"
[ Khúc Tiểu Khê ] vừa tiện tay nhặt lên cục tẩy liền thấy bộ dạng ngẩn ngơ của Hoắc Minh, trên mặt y lập tức treo lên ý cười: "Ngẩn người làm gì thế?"
Đôi mày Hoắc Minh hung hăng nhíu chặt, nhận lấy cục tẩy trong tay [ Khúc Tiểu Khê ], không những không nói lời cảm ơn mà còn trả lời vô cùng lạnh nhạt: "Xen vào việc người khác."
"Ăn trúng thuốc nổ hả?" [ Khúc Tiểu Khê ] trừng hắn một cái, lại đá nhẹ vào chân ghế Hoắc Minh, từ lối nhỏ phía sau lưng hắn chen vào chỗ ngồi của mình, "Hai ngày này cậu lên cơn gì vậy, chỉ trưng mỗi bộ mặt này."
[ Khúc Tiểu Khê ] vốn đang định rèn sắt khi còn nóng, muốn Hoắc Minh và Hạ Lê cùng nhau tham quan triển lãm tranh một cách "hòa thuận" để thúc đẩy tình cảm, kết quả là từ thứ hai đến giờ Hoắc Minh bắt đầu hóa thành Bao Công mặt đen, Hạ Lê cũng nhìn ra tâm tình Hoắc Minh không tốt, khuyên y ngày thường để ý chút chớ chọc đến Hoắc Minh.
Hoắc Minh vẫn luôn trầm mặt quan sát [ Khúc Tiểu Khê ], hắn chú ý tới chỗ tay mà [ Khúc Tiểu Khê ] mới vừa nhặt tẩy cho hắn đỏ một mảng, rồi không hề suy nghĩ mà cầm tay [ Khúc Tiểu Khê ], hỏi: "Chỗ tay này sao lại biến thành như vậy?"
[ Khúc Tiểu Khê ] càng ngày càng không nắm rõ tính tình của cậu bạn cùng bàn này, y nhìn kĩ tay phải mình mãi mới nhận ra ngón giữa bởi vì trong khoảng thời gian này luyện quá nhiều bài thi nên bị ma sát đỏ một đoạn.
Trước kia Khúc Tiểu Khê không thường dùng bút, có dùng cũng là khi vẽ tranh, tư thế cầm bút không giống nhau, lớp kén trên tay rất mỏng. Hiện tại [ Khúc Tiểu Khê ] muốn làm bài tập, phải cầm bút cách khác, cầm quá nhiều, tự nhiên mài ra một khối dấu vết.
"Tớ muốn viết chữ mà." [ Khúc Tiểu Khê ] nói, lại cười, "Cậu chưa từng thấy qua bút kén sao?"
"Mọi chuyện vốn không phải như thế." Ánh mắt Hoắc Minh đen kịt mà nhìn chằm chằm [ Khúc Tiểu Khê ], như là muốn xuyên qua túi da quen thuộc để tìm kiếm người ẩn giấu phía sau, đột nhiên nghiến răng chất vấn, "Cậu rốt cuộc muốn làm gì?"
[ Khúc Tiểu Khê ] bỗng nhiên hốt hoảng không rõ nguyên do, y thực mau áp xuống cảm giác kỳ dị nơi đáy lòng, hơi hơi nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu mà nhìn Hoắc Minh: "Muốn làm gì là sao? Tớ yêu học tập thì sai ư? Cậu còn muốn quản cả lớp kén trên tay tớ nữa à."
Hoắc Minh nhìn chằm chằm [ Khúc Tiểu Khê ], phảng phất giây tiếp theo sẽ mở miệng vạch trần bộ mặt giả của [ Khúc Tiểu Khê ].
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?