Editor: Tờ Tờ
-------------
Tầm mắt kia thực mau biến mất, phảng phất như là Khúc Tiểu Khê tự tưởng tượng ra.
Độ ấm trong lòng bàn tay làm tâm an cũng theo đó mà tan đi, Khúc Tiểu Khê nhìn bàn tay thất bại của mình, mím môi, tạm thời quên cảm giác sởn tóc gáy khi nãy bị theo dõi.
Hoắc Minh đang để tay nắm hờ, mà nhìn [ Khúc Tiểu Khê ] đang đến gần, mặt không biểu cảm mà lặng lẽ đưa tay muốn chạm vào thứ gì đó nhưng nhận lại chỉ là khoảng không lạnh lẽo. Bàn tay khép hờ sau lưng không khỏi xiết chặt thành quyền, Hoắc Minh đang cố kiềm chế nghi hoặc trong lòng cùng cảm giác nôn nóng. Rồi thay đổi giọng điệu, buông tay đang nắm chặt ra mà khoanh vào: “Tôi thấy hai người mãi không trở về liền tự mình đi dạo trước.”
Hạ Lê đi phía sau [ Khúc Tiểu Khê ] liền chủ động bước ra, tiến lên nhỏ giọng nói: “…… Thật sự xin lỗi.”
Hoắc Minh làm bộ nghe không hiểu: “Không có việc gì, con người có ba cái gấp, nhưng chúng ta lại không gấp.”
Hạ Lê lại nói tiếp: “Những lời vừa rồi của cậu đã giúp chọc thủng ảo mộng nhỏ của tớ, nên tớ mới bất ngờ bỏ chạy.”
Việc Hạ Lê thẳng thắn thừa nhận làm Hoắc Minh nhất thời không biết nên ứng đối như thế nào.
“Tớ thích thầy Mộ.” Hạ Lê ngẩng đầu cười cười, nụ cười bên môi dần hiện lên cảm giác chua xót, “Mới vừa nghe cậu nói xong, tớ phát hiện rằng bản thân có khả năng đã suy nghĩ quá nhiều. Thầy Mộ đối với ai cũng tốt, tớ cũng đâu phải người đặc biệt gì.”
Hiện tại, người nói xin lỗi lại là Hoắc Minh, hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc chọc thủng tâm tư thiếu nữ của cô.
Hạ Lê lại lắc đầu, ổn định tốt cảm xúc rồi thản nhiên nói: “Tớ còn muốn cảm ơn cậu vì đã giúp tớ thanh tỉnh sớm một chút.”
“Nhưng mà.” Giọng điệu Hạ Lê bỗng thay đổi, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, “ Thầy Mộ là một giáo viên vô cùng ưu tú, có lẽ bởi vì gia cảnh nguyên nhân, thầy ấy đối với ranh giới tiêu tiền không quá rõ, nhưng tớ tin rằng thầy Mộ tặng đồ cho mọi người đều là xuất phát từ ý tốt, không phải vì mục đích khác.”
“Thầy Mộ thật sự rất tốt, chưa từng nói những lời nào không nên nói, hoặc là có bất luận hành động quá mức nào, là do một mình tớ tự suy diễn quá mức. Mới vừa nãy tớ cũng đã hỏi Khúc Tiểu Khê, cậu ấy tuy rằng không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng cũng cảm thấy thầy Mộ từ trước tới nay đều không có ý xấu.”
“Thầy ấy có thể nhớ rõ tớ thích uống trà sữa, có thể nhớ rõ việc Khúc Tiểu Khê không ăn chuối... Thật sự chỉ là bởi vì quan tâm học sinh. Hy vọng bạn học Hoắc Minh không cần bởi vì một ít lời đồn đãi, hoặc là bởi suy đoán cá nhân, mà hiểu lầm thầy Mộ.”
Hoắc Minh nhớ tới ánh mắt Mộ Thích Trần nhìn Hạ Lê, đối với lớp filter lộng lẫy của Hạ Lê vẫn còn vô vàn nghi vấn. Nhưng khi đối diện nét mặt nghiêm túc ấy, hắn chỉ đành đem mọi lời nuốt trở vào, gật gật đầu nói: “Được, tớ hiểu rồi.”
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?