Editor: Tờ Tờ
---------
Hoa thanh điện tọa lạc trên một ngọn núi thấp bên cạnh thành phố. Phong cảnh vô cùng tú lệ, nhưng vị trí lại không dễ tìm, bởi thế nên chưa bị thành phố S khai phá thành khu du lịch, ngày thường chỉ có dân địa phương leo núi đến bái thần, nên nơi đây rất thanh tịnh.
Không biết có phải thật sự có thần tiên phù hộ hay không, Khúc Tiểu Khê vừa bước một bước vào đỉnh núi của hoa thanh điện, trong lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, đến cả tâm trí luôn hỗn loạn cũng trở nên rõ ràng hơn.
Xe chạy đến đoạn đường cuối núi, phải leo một đoạn bậc thang mới có thể đến đạo quan. Mẹ Khúc dẫn [ Khúc Tiểu Khê ] đi lên, Khúc Tiểu Khê dừng ở phía xa xa cách bọn họ 1000 mét, đến khi cậu tới bãi đỗ xe thì chỉ còn xe nhà mình và tài xế đứng ở một bên hút thuốc.
Cậu mê mang mà nhìn quanh một vòng, bằng vào trực giác đi dọc theo một thềm đá rêu xanh hướng về phía trước.
Gió thu làm rừng cây rậm rạp lay chuyển, Khúc Tiểu Khê nhận ra đây là nơi cậu nhìn thấy khi lần đầu đụng vào lắc tay, lão đạo sĩ chính là ở chỗ này cho mẹ một quả bình an khấu.
Theo cảm giác quen thuộc, nhẹ nhàng bước lên đất bằng, tường đỏ ngói xanh, đấu củng mái cong. Khúc Tiểu Khê đi vào thanh u đình viện, thấy được mẹ mình đang quỳ gối trong đại điện.
Vị chủ tịch oai phong lẫm liệt khi xưa, giờ đây mặc trên mình bộ tây trang chỉnh tề, bóng dáng lúc cúi đầu hướng tượng thần dâng lễ tạ thần thoạt nhìn thực đơn bạc.
Sống lưng bà thẳng tắp, miệng khẽ niệm lời cầu, vì đứa con ngây ngốc mười bảy năm mà dâng lễ tạ thần, cuối cùng cúi lạy ba lần, lòng thành khẩn dâng trọn.
Dưới ánh nắng, Khúc Tiểu Khê đang đứng bên ngoài điện phủ, ngửa đầu nhìn nơi bức tượng trung thần đã khuất sau tầng tầng bóng tối trong cung điện vắng lặng.
Nếu mẹ biết rằng cậu thật ra vẫn là một kẻ ngốc.
…… Phải chăng mẹ sẽ có chút thất vọng hay không?
“Nguyện cho mẹ luôn bình an khỏe mạnh…… Vui vẻ, hạnh phúc.”
Trong đầu cậu, chỉ còn vang lên tiếng tim đập theo từng câu nguyện.
Khúc Tiểu Khê xem một lúc, còn [ Khúc Tiểu Khê ] đi phía sau mẹ Khúc vừa lạy ba cái lại tựa hồ không sợ bị thần tiên trong điện nhận ra y là kẻ giả mạo, mà chắp tay trước ngực, thành kính cầu nguyện gì đó.
(Truyện được đăng trên w@pp@d: Tot0887, hãy đọc và ủng hộ, nghiêm cấm mọi hành vi REUP)
Đại trụ trì của hoa thanh điện đã mọc cánh thành tiên từ lâu, lão đạo sĩ lúc trước cho mẹ Khúc khấu bình an đã đến nơi khác tham gia hội thảo lý học, cũng không ở đạo quan. Mẹ Khúc có chuyện phong thủy muốn hỏi cho công ty, khi [ Khúc Tiểu Khê ] đỡ lên liền lấy có đạo sĩ mang bà đi bái kiến trụ trì đương nhiệm.
“Con tự đi dạo một vòng, hoặc lên trên xe chờ, đừng chạy loạn.” Mẹ Khúc dặn dò một câu, liền theo đạo sĩ rời đi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?