🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên

Sau khi nhóc ngốc bị hồn xuyên


Chương 14: "Có thể chạm"

Editor: Tờ Tờ

---------------

Khúc Tiểu Khê rơi vào một giấc mơ kì lạ.

Cảnh vật trước mắt mông lung không rõ, bên tai có những thanh âm vô cùng lộn xộn, nhóc ngốc bèn cố gắng phân biệt hoàn cảnh xung quanh, nhưng cậu giống như bị trói buộc, vô luận như thế nào cũng không thể động đậy.

Bóng xanh đong đưa thành từng tảng lớn, tiếng suối chảy róc rách qua tai, Khúc Tiểu Khê nhận thấy được bản thân tựa hồ đang ở trong thân thể nào đó, thân thể này đang đón gió chạy vội.

Đột nhiên, thân thể dừng lại, có một đạo thanh âm mơ hồ đang nói, âm sắc rất quen thuộc, vừa rồi đã nghe qua.

Người nói là vị "Đại đạo vô tình" kia.

Khúc Tiểu Khê còn chưa kịp phản ứng, thì ngay sau đó vạn vật lại biến đổi, chỉ có hai chữ rõ ràng mà dừng ở bên tai.

"Ăn đi."

Ăn cái gì?

Khúc Tiểu Khê chưa lấy lại tinh thần, bỗng dưng cảm thấy một trận đau nhức.

Đau đớn ấy như là khắc vào sâu linh hồn của cậu, giống như lửa cháy, muốn đem cậu nghiền nát, đem cậu thiêu đốt thành tro bụi.

Khúc Tiểu Khê không khỏi phát ra tiếng kêu đau đớn.

Bóng tối như nuốt hết mọi thanh âm trên thế gian.

Không tiếng động than khóc thật lâu, Khúc Tiểu Khê mơ màng mà phiêu phù ở trong bóng đêm, thẳng đến khi có một tia sáng dẫn cậu bước vào một thế giới khác.

Cái gì cũng đều nhìn không rõ như cũ, chỉ có tiếng cười của một người nhẹ nhàng rơi vào trong tim, lần này Khúc Tiểu Khê có thể nghe rõ.

Đó là tiếng của Hoắc Minh.

Người nọ tuỳ tiện mà cười, hỏi: "Bé cún này từ đâu ra thế?"

......

Lại mở mắt ra một lần nữa, ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, Khúc Tiểu Khê ngẩn ngơ mà đứng dậy, một giọt nước mắt chợt chảy dài trên gương mặt cậu.

Duỗi tay lau đi một mạt ướt át, nhóc ngốc nghi hoặc mà nhìn ngón tay mình, khó hiểu nói: "Vì cái gì...... Muốn khóc?"

Khúc Tiểu Khê nhớ không rõ tối hôm qua đã xảy ra cái gì.

Cậu chỉ nhớ rõ bản thân nhìn thấy lắc tay chợt sáng lên...... Sau đó liền chạm vào khấu bình an......

...... Sau đó, cậu rơi vào một giấc mộng thật dài, thật dài.

Khúc Tiểu Khê chạm vào ngực, chỗ sâu trong trái tim truyền đến cảm giác đau đớn khiến người ta khó có thể chịu đựng, cùng cảm giác u buồn cơ hồ muốn bóp nghẹt hơi thở của cậu.

Tuy rằng đã không nhớ rõ, nhưng đó hẳn là một chuyện rất khổ sở, một giấc mơ rất đau buồn.

Cảm giác bi thống còn tàn dư lại từ trong giấc mộng chưa từng dừng lại, dần dần theo âm thanh hiện thực mà đi xa.

Khúc Tiểu Khê buông tay, ngẩng đầu nhìn xung quanh, [ Khúc Tiểu Khê ] không ở trên giường, trong phòng rửa mặt đang vang lên tiếng nước chảy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...