🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Chương 5

Từ lúc bắt đầu quay, tôi cứ có cảm giác như có một ánh mắt luôn lặng lẽ bám theo mình.

Quay xong một cảnh, tôi đảo mắt tìm kiếm, quả nhiên thấy bóng người quen thuộc đứng dưới tán cây.

Tiểu Quỳ chạy như bay tới đưa áo khoác, Lận Thần thuận tay cầm lấy định khoác cho tôi thì bị Tiểu Quỳ giật lại đầy cảnh giác:

"Chuyện nhỏ này cứ để tôi lo cho!"

Trong lúc hai người họ giằng co vì một cái áo thì Lương Mộ Thần đã sải bước đi tới, mở rộng chiếc áo dạ đen dày rồi ôm gọn cả tôi vào lòng.

Bị bất ngờ nên tôi hơi loạng choạng, theo phản xạ vòng tay ôm lấy phần eo săn chắc của anh.

Qua lớp sơ mi mỏng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh.

Phim trường ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi lúc này chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch bên tai mình.

"Hai, hai người..."

Lận Thần thốt lên, vì quá sững sờ nên ly nước trợ lý vừa nhét vào tay cậu ấy rơi xuống đất vỡ tan.

Tôi trong màn áo đen đang định ngẩng đầu nói gì đó nhưng Lương Mộ Thần đã nhanh tay ấn đầu tôi vào ngực mình, che kín mặt lại.

Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng liếc về phía Lận Thần, ánh nhìn chứa đầy dò xét.

"Lương Mộ Thần, cậu với Trì Phi Vãn... hai người sao lại..."

Lận Thần nhìn qua nhìn lại, giọng nói đầy kinh ngạc.

Lương Mộ Thần nghe xong, khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên, nhàn nhã nói một câu:

"Trì Phi Vãn là vợ tôi."

Không trách Lận Thần quá bất ngờ, chứ nếu là tôi thời cấp ba thì đánh chết tôi, tôi cũng không dám tin điều này đâu.

...

Tôi quen Lương Mộ Thần từ hồi còn rất nhỏ.

Anh là người Bắc Kinh, theo mẹ về nhà ông ngoại ở Thượng Hải chơi một thời gian. Sau đó dẫm bẹp cái lâu đài cát tôi vừa xây xong, tôi nổi điên đấm anh túi bụi một trận, còn anh thì mách lẻo… tôi bị ăn đòn.

Tôi lại đấm anh, anh lại mách, tôi lại bị ăn đòn.

Cứ thế, mối thù giữa hai đứa ngày càng sâu nặng.

Mỗi lần gặp mặt là phải đấu võ mồm vài câu để “tỏ lòng tôn trọng” lẫn nhau.

Có điều vì còn phải đi học nên anh chỉ sang ở mấy ngày vào dịp nghỉ hè hoặc nghỉ đông, nên số lần chúng tôi đụng mặt cũng không nhiều.

Ai ngờ lên cấp hai, anh chuyển hẳn về Thượng Hải… lại còn học cùng trường với tôi.

Từ tranh thứ hạng trong khối, đến giành danh hiệu học sinh được yêu thích nhất.

Ngay cả khi trường tổ chức bình chọn hoa khôi, anh cũng lôi ra tấm hình hồi bé mặc váy để “chiến” với tôi một phen.

Tôi cướp cái của anh, anh giành cái của tôi, mâu thuẫn cứ thế ngày một trầm trọng hơn.

Đến mức anh nói “1+1=2”, tôi nhất định phải chứng minh “1+1=3” mới chịu.

Thầy cô nhiều lần gọi cả hai lên nói chuyện, khuyên nên bắt tay giảng hòa, chỉ sợ một ngày nào đó xung đột lên tới đỉnh điểm rồi gây ra đại chiến toàn trường, làm mất mặt nhà trường.

Ngay cả lúc theo ba đến chùa thắp hương cầu nguyện, điều tôi thành tâm mong mỏi nhất là: “Lương Mộ Thần sớm gặp xui xẻo.”

Ai mà ngờ, thời thế xoay vần, giờ tôi lại đang sống nhờ dưới tay anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...