🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: (1) - "Nếu như đó thật sự là rồng...Vậy cậu định làm gì?"

Editor: Lam Phi Ngư

"Có chuyện gì vậy, có chuyện gì mà giờ này..."

Trên vai Trác Phù khoác lỏng lẻo một áo khoác trắng, anh vội vã chạy ra mở cửa phòng thí nghiệm.

Anh xoa mắt, trên mặt lộ ra sự phiền muộn và gắt gỏng do không ngủ đủ giấc: "Tôi lạy mấy người, đám mấy người có biết hiện tại là mấy giờ rồi không..."

Vừa mở cửa, lời còn chưa nói hết của Trác Phù nghẹn trong cổ họng.

Là Mục Hành.

Áo bành tô phẳng phiu mang theo một thân gió lạnh ban đêm, đôi mắt xanh bạc trầm tĩnh rét lạnh đang lặng yên không một tiếng động nhìn Trác Phù.

Vãi nồi.

Trác Phù giật mình tỉnh táo lại, tất cả buồn ngủ đều bị ném lên tận chín tầng mây.

Anh cúi đầu xác nhận thời gian---

Đợi đã, không phải giờ gian làm việc, mình không nhầm mà.

Cái tên sát tinh kia sao lại đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng thí nghiệm chứ!

Chỉ thấy Mục Hành chậm rãi tháo bao tay, tự mình đi vào.

"..." Nhìn chằm chằm hành lang trống không, khóe miệng Trác Phù giật một cái, nhạt nhẽo nói:

"Mời vào, không cần khách sáo."

Trác Phù hít sâu một hơi, đóng cửa lại, quay đầu nhìn vị khách không mời mà đến phía sau lưng mình: "Cậu có gì muốn làm à?"

Chỉ nghe một âm thanh "lộc cộc" vang lên, Mục Hành lấy vật gì đó trong túi vải để lên bàn.

Trác Phù sững sờ: "?"

Mục Hành không trả lời mà vén từng tầng từng tầng vải bên ngoài ra, lộ ra bề mặt kim loại sáng như tuyết.

Đó là một thanh trường kiếm chế tạo theo kiểu Tây, thân kiếm màu trắng bạc, sáng bóng như dòng nước bạc.

Trên chuôi kiếm là một con ác long đang gào thét, hai cánh cực lớn mở rộng, cái đuôi dài phủ đầy vảy và gai ngược quấn từng vòng trên thân kiếm.

Trác Phù hít sâu một hơi: "Trời ạ, đây là...?"

"Đúng." Mục Hành khẽ gật đầu, anh rủ mắt, ánh mắt chăm chú nhìn lướt qua thân kiếm, ánh mắt hơi tối như mạch nước ngầm sâu thẳm rậm rạp dưới mặt biển.

"Đẹp quá..." Trác Phù không kiềm được than thở nói.

Trác Phù ngước nhìn người đàn ông trước mặt, hơi nghi hoặc khẽ nhíu mày:

"Nhưng mà sao cậu lại mang nó tới đây?"

Loại vật này không phải nên giấu kín trong két sắt nào đó, đợi sau này truyền cho con cháu các thứ à?

Mục Hành: "Vừa nãy nó có động tĩnh."

Trác Phù: "...Hả?"

Sau vài giây trầm mặc, anh chớp mắt vài cái, mở miệng dò hỏi: "À này, cậu biết đây là thanh kiếm không đấy?"

Có động tĩnh là cái quỷ gì hả?!

Mục Hành dùng bụng ngón tay vuốt nhẹ hoa văn trên chuôi kiếm, ngước mắt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Trước đó cậu nói loài huyễn tưởng xuất hiện lần này có thể là rồng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...